Khi người dân Việt Nam đủ tự tin vào sức mạnh của mình thì CSVN sẽ sụp đổ

Khi người dân Việt Nam đủ tự tin vào sức mạnh của mình thì CSVN sẽ sụp đổ
Trần văn Minh
Ngày 2 tháng 1 năm 2015
Để người dân phải phục tùng tuyệt đối, đảng CSVN đã xây dựng một hệ thống giám sát rộng lớn đến nỗi có thể nhìn thấy tận gầm giường mỗi gia đình. Ngay cả trong thời đại tin học hiện nay, các thông tin ngoài luồng đều bị kiểm soát và việc chuyển tải hay sở hữu những thông tin “độc hại” cho chế độ đều có thể bị kết tội. Kết quả là đảng CSVN đã khá thành công trong việc gieo nỗi sợ vào lòng người dân Việt Nam, ngay cả sau khi đã ra đi định cư ở ngoại quốc. Nỗi sợ đã và đang làm tê liệt mọi ý tưởng phản kháng, nhất là loại phản kháng đứng lên “lật đổ chế độ”.
Đến nỗi, câu nói “lật đổ chế độ CSVN” đã trở nên “húy kỵ” với nhiều người. Đây là một sự thật vì những lý do sau đây được nêu ra:
Continue reading

Cách mạng Nhung: Sự kết thúc ôn hòa Chủ nghĩa Cộng sản ở Tiệp Khắc

Cách mạng Nhung: Sự kết thúc ôn hòa Chủ nghĩa Cộng sản ở Tiệp Khắc
Người dịch: Trần Văn Minh
Ngày 24 tháng 12 năm 2014
Lời ngỏ: Tiệp Khắc thoát khỏi họa cộng sản vào ngày 29 tháng 12 năm 1989, khi ông Vaclav Havel được quốc hội bổ nhiệm giữ chức vụ Tổng thống lâm thời để chuẩn bị cho tiến trình chuyển đổi sang thể chế dân chủ. Kết quả này là do sự tranh đấu quyết liệt của người dân Tiệp Khắc. Một đòi hỏi trung tâm của người biểu tình là sự từ chức của nhà cầm quyền cộng sản, chứng tỏ rằng mục tiêu của công cuộc đấu tranh là “lật đổ chế độ”. Nếu so sánh chế độ cộng sản Tiệp Khắc thời 1989 với chế độ CSVN thời nay, hẳn nhiên Tiệp Khắc có nhiều tính độc tài hơn, nhà cầm quyền cộng sản kiểm soát công dân của họ nghiêm ngặt hơn. Sự thành công của người dân Tiệp Khắc phủ nhận mọi lý lẽ cho rằng CSVN khác, họ quỷ quyệt hơn, hệ thống cai trị của họ khó phá vỡ hơn, v.v… Người dân Tiệp Khắc lật đổ chế độ cộng sản được thì người dân Việt Nam cũng làm được và chuyện “giải thể chế độ cộng sản” là công việc trong tầm tay.
——————-
Viễn kiến và động lựcimage1_12
Vào nửa cuối của thập niên 1980, bầu không khí chính trị ở Liên Xô và các nước vệ tinh thông thoáng hơn thời gian trong nhiều thập niên trước, do sự giới thiệu của Mikhail Gorbachev về hai chính sách mới: Glasnost, một cố gắng của chính phủ để thực hiện công việc quản trị hành chánh một cách minh bạch và cho tranh luận công khai, và Perestroika, việc tái cơ cấu hệ thống chính trị và kinh tế của Liên Xô. Nhiều sử gia đã dẫn chứng việc đề xuất hai chính sách này như là chất xúc tác cho nhiều cuộc cách mạng dân chủ bất bạo động nổ ra ở các nước thuộc khối Xô viết.
Đảng Cộng sản Tiệp Khắc đã cố gắng ngăn chặn những cải cách của Gorbachev để không cho ban hành trong nước, nơi một hệ thống chính trị độc đoán chiếm ưu thế, bất đồng ý kiến với chính quyền không được chấp nhận, và các nhà hoạt động chính trị bị trừng phạt đích đáng trong suốt nửa cuối của thập niên 1980. Qua các cuộc thanh trừng những người bị tình nghi bất đồng chính kiến và thành viên gia đình của họ, chính quyền Cộng sản thiết lập một hệ thống kiểm soát dân chúng chặt chẽ. Continue reading

Aung San Suu Kyi: Lãnh đạo Phong trào Dân chủ Miến Điện

Aung San Suu Kyi: Lãnh đạo Phong trào Dân chủ Miến Điện
Người dịch: Trần Văn Minh
Bản dịch từ https://tavaana.org/en/content/aung-san-suu-kyi-leading-burmese-democracy-movement-0
Ngày 16 tháng 12 năm 2014
Viễn kiến và động lực
Miến Điện nằm dưới quyền cai trị của Anh từ năm 1824-1948, khi Tướng Aung San, người sáng lập quân lực Miến Điện, đã thương thuyết thành công với Vương Quốc Anh cho độc lập của Miến Điện. Nhưng chưa đầy một năm sau chiến thắng chính trị, Aung San bị các đối thủ trong quân đội ám sát. Năm 1962, quân đội củng cố quyền lực của mình với một cuộc đảo chánh lật đổ chính quyền và thành lập một chính quyền quân sự do tướng Ne Win và Đảng Chương trình Xã hội của ông cầm quyền. Sau 50 năm nắm quyền, nhà cầm quyền quân phiệt đem lại dấu ấn của một chế độ với sợ hãi và nghèo khổ cho Miến Điện.
Aung San Suu Kyi, con gái của tướng Aung San, sinh năm 1945, ba năm trước khi Miến Điện được độc lập và vụ ám sát của cha mình. Sau khi rời khỏi nước vào năm 1960 để đi du học và một chức vụ tại Liên Hiệp Quốc, Suu Kyi trở về Miến Điện vào năm 1988 thăm bà mẹ đau ốm của mình. Cô trở về trong tình hình đất nước rối loạn. Tướng Ne Win vừa từ chức, để lại một khoảng trống lãnh đạo chính trị; đã có sự bất mãn ngày càng tăng do kinh tế yếu kém và các cuộc biểu tình khổng lồ trên toàn quốc ngày 08 tháng 8, 1988. Quân đội đã đàn áp các cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ, giết chết hàng ngàn người tham gia.
Tại một cuộc mít tinh với nửa triệu người ở Rangoon chỉ ba tuần sau đó, Suu Kyi, ở vị thế ảnh hưởng chính trị lớn do là con gái của tướng Aung San, kêu gọi thành lập một chính phủ dân chủ vào ngày 26 tháng 8. Nhưng một chính quyền quân sự mới, do Tướng Saw Maung dẫn đầu, đã dùng bạo lực nắm quyền kiểm soát vào ngày 18 tháng 9. Để đáp lại, Suu Kyi đã giúp thành lập Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ (NLD) và vẫn giữ chức vụ Tổng bí thư từ khi thành lập vào ngày 27 tháng 9, 1988. Ngay lập tức chính quyền nhận ra rằng một phong trào chính trị khá lớn đã được hình thành sau những lý tưởng dân chủ của Suu Kyi, cô đã bị đặt dưới lệnh quản chế tại gia vào ngày 21 tháng 7 năm 1989. Continue reading

Từ cách mạng dù Hồng Kông đến cách mạng “mềm” ở Việt Nam

Từ cách mạng dù Hồng Kông đến cách mạng “mềm” ở Việt Nam

Trần Văn Minh
Hồng Kông
Theo tin tức ngày 2/12/2014, cuộc cách mạng dù ở Hồng Kông tới hồi gay cấn với việc nhà cầm quyền Hồng Kông đánh hơi được sự chia rẽ nội bộ của lực lượng sinh viên biểu tình và bắt đầu ra tay đàn áp bằng vũ lực. Các địa điểm do sinh viên chiếm đóng từ hai tháng nay lần lượt bị giải tỏa và một số lãnh đạo phong trào phản kháng bị bắt giam. Trong khi đó, một số lãnh đạo phong trào dự tính ra nộp mình đầu hàng. Trước tình thế này, nhiều phân tích gia thời cuộc liền nhảy vào tuyên bố: phong trào chiếm trung của sinh viên hoàn toàn đại bại!
Với một tuyên bố vội vã như thế, nếu không phải vì bản năng giựt tít tự nhiên của nhà báo để tìm sự chú ý của độc giả, thì hẳn phải từ một kẻ bị nhà cầm quyền CS Bắc Kinh mua chuộc, mà mục tiêu của họ là làm nản lòng người dân Hồng Kông trong công cuộc tìm kiếm dân chủ. Tính vô lý của tiên đoán vội vã này nằm ở chỗ nó đánh giá quá thấp đầu óc cách mạng của sinh viên. Có thể nói rằng, chỉ có kẻ thiếu hiểu biết mới cho rằng một cuộc cách mạng dân chủ chỉ cần một cuộc biểu tình trong vòng hai tháng để thành công, và nếu không thành công trong khoảng thời gian này thì có nghĩa là thất bại.
Từ xưa tới nay, các giá trị cao quý như dân chủ hay tự do đều phải được tranh đấu trong gian khổ và qua một thời gian dài mới đạt được, và dĩ nhiên dân Hồng Kông cũng không ngoại lệ. Con đường đấu tranh của người dân Hồng Kông sẽ vẫn còn dài. Một cuộc xuống đường ngày hôm nay, tuy rằng chưa đạt được mục tiêu nhưng ít nhất cũng đạt được một phần của mục tiêu. Một vài thành công của sinh viên Hồng Kông có thể được liệt kê như sau: Continue reading

Đấu tranh không phải là ‘van xin’

Đấu tranh không phải là ‘van xin’
Trần Văn Minh
Miền Nam Việt Nam bị rơi vào ách cai trị của cộng sản đã 39 năm, và nếu tính thêm miền Bắc từ năm 1954 thì chủ nghĩa cộng sản đã ngự trị trên giải đất hình chữ S tổng cộng đã 60 năm. 60 năm dài dẵng nằm dưới sự cai trị của một chủ nghĩa không tưởng bởi một nhóm người giáo điều và tàn độc, đã vắt kiệt mọi tài nguyên đất nước cũng như tiềm năng dân tộc. Không người Việt Nam nào còn chút lương tri và lòng yêu nước không cảm thấy tức giận với đám người cộng sản này, và mong muốn cái bóng ma cộng sản mau cút hẳn khỏi giải đất Việt Nam thân yêu.
Nhưng phải làm gì để đánh đuổi chủ nghĩa độc tài cộng sản ra khỏi Việt Nam?
‘Van xin’ ư?
Hai chữ ‘van xin’ nghe có vẻ nhục nhã nhưng thật mỉa mai, đã có không ít người ưa thích. Trong công cuộc đấu tranh chống cộng sản, ‘van xin’ vẫn xuất hiện, ngay cả ở vào những thời khắc mà sự đàn áp người dân của nhà cầm quyền CSVN trở nên thô bạo hơn bao giờ hết như hiện nay. Tuy nhiên tinh thần ‘van xin’ trong đấu tranh được che dấu dưới các vỏ bọc cao thượng như ôn hòa, bất bạo động, yêu chuộng hòa bình, tránh đổ máu… Thử điểm qua một vài hình thái ‘van xin’ tiêu biểu.

Continue reading

CSVN tham gia Hội đồng Nhân quyền LHQ chỉ là diễn trò

CSVN tham gia Hội đồng Nhân quyền LHQ chỉ là diễn trò
Trần Văn Minh
Nhớ lại từ thời CSVN bắt đầu ‘mở cửa’ để giao thương với thế giới, kêu gọi thế giới đầu tư vào Việt Nam và tìm mọi cách bang giao với Hoa Kỳ cũng như gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới WTO, nhiều người lập luận rằng, khi CSVN tiếp xúc với thế giới tự do thì tất nhiên phải tuân theo quy luật của thế giới tự do như phải áp dụng các nguyên tắc tư pháp của các nước dân chủ vào luật pháp Việt Nam hay các nguyên tắc kinh tế thương mại tự do, v.v…, thì không nhiều thì ít, chế độ cộng sản sẽ phải tự thay đổi và cuối cùng phải sụp đổ, tương tự như hiện tượng những tảng đá khổng lồ bị nứt đôi trong thiên nhiên: Ban đầu do một lý do nào đó chẳng hạn như khí hậu nóng lạnh bất thường, tảng đá bị một vết nứt nhỏ, rồi sau đó mùa đông đến với những cơn mưa, nước mưa chảy vào vết nứt và cơn lạnh sau đó làm cho nước trong kẽ nứt đông lại thành đá và nở ra nông vết nứt lớn hơn. Hiện tượng này cứ lặp lại nhiều lần sẽ làm cho vết nứt ngày càng lớn cho tới khi tảng đá khổng lổ bị bể làm đôi. Tiến trình này được người cộng sản gọi là diễn tiến hòa bình, và họ rất sợ!
Sợ, nhưng tại sao phải chấp nhận cuộc chơi khi CSVN biết rằng kết cuộc cho họ cũng sẽ là ngõ cụt? Lý do dễ hiểu là chủ thuyết cộng sản đã không ứng dụng được, nếu cứ bám lấy nó cũng chết, mà có thể còn chết sớm hơn; vì thế, chấp nhận cuộc chơi với thế giới tự do thì may ra có thể còn tìm ra đường sống. Con đường này là con đường mà CSVN gọi là ‘định hướng xã hội chủ nghĩa’. Tuy chuyện đi theo con đường hội nhập với thế giới tự do đặt họ vào vị thế bất ổn và phải cảnh giác thường xuyên đề phòng ‘thế lực thù địch’ nhưng thực tế cho thấy, tới ngày nay, đảng CSVN vẫn chưa mấy bị thiệt hại về vấn đề quyền lực và trên thực tế, vẫn chưa có đảng phái hay thế lực nào có đủ tầm cỡ cạnh tranh với họ.

Continue reading

Theo Mỹ mất đảng, theo Tàu mất nước

Theo Mỹ mất đảng, theo Tàu mất nước
Trần Văn Minh
Ngày 07/05/2013
Việt Nam là một nước nhỏ và bị kẹp giữa hai thế lực quốc tế là Tàu và Mỹ. Ngày nay, Việt Nam còn đối diện với chủ nghĩa bành trướng Trung cộng đang thực thi ‘giấc mơ Trung Quốc’, viễn ảnh bị thôn tính lại một lần nữa xuất hiện trên đầu đất nước VN. Ở hoàn cảnh này, đcsVN phải đứng trước một sự lựa chọn khó khăn nhất vì giải pháp chọn lựa nào cũng đem tới bất lợi cho họ: theo Mỹ thì mất đảng, theo Tàu thì mất nước.
Nếu tự nhận theo Tàu thì đcs khó giải thích vì chẳng khác nào tự khoác lên mình nhãn hiệu bán nước, và sớm muộn cũng sẽ bị dân chúng VN đứng lên lật đổ. Nếu theo Mỹ thì phải từ bỏ độc tài cs, thực thi cải tổ chính trị và như thế là mất đảng. Đối với đảng viên, mất đảng là mất tất cả: những kẻ phạm tội trong quá khứ sẽ phải đối diện với pháp luật; những kẻ có ưu thế, quyền chức trong xã hội sẽ phải chứng tỏ khả năng của mình, một điều mà họ không có vì chức vụ đều đến từ móc nối hay quan hệ, và hậu quả dẫn tới là những ưu đãi đang hưởng sẽ phải chấm dứt.
Cuối cùng đcsVN cũng bắt buộc phải đi tới quyết định, giống như sự lựa chọn ‘theo Tàu’ của họ ngay sau khi nhìn thấy Liên Xô sụp đổ. Nếu đặt tất cả các điểm lợi hại lên bàn cân, cộng với hằng số bất di bất dịch là quyền lợi ích kỷ của đcsVN, thì chắc chắn theo Tàu là con đường phải chọn; vì sự tồn vong của đất nước không phải là ưu tiên tối thượng và vấn đề áy náy lương tâm đối với đcsVN.
ĐcsVN đã chọn con đường theo Tàu nhưng phải che dấu bộ mặt bán nước. Để thực hiện điều này thì cần phải dập tắt tinh thần chống ngoại xâm của người dân VN, bằng cách đàn áp tối đa tất cả những ai dám bàn tới chuyện Tàu cộng xâm lược, và đồng thời tuyên truyền, tạo tin rối để chứng tỏ nhà cầm quyền cũng có quyết tâm chống ngoại xâm.

Continue reading

Công cuộc đấu tranh đang tiến lên bước mới: từ xin-cho tới đòi hỏi

Công cuộc đấu tranh đang tiến lên bước mới: từ xin-cho tới đòi hỏi
Trần Văn Minh
Ngày 30/04/2013
Tranh đấu cho Việt Nam tự do là một tiến trình nhiều bước, giống như bất cứ cuộc chiến tranh quân sự nào. Chỉ có điều khác biệt là trận chiến này mang hình thức bất bạo động mà vũ khí là các phương tiện dân sự như biểu tình, tẩy chay, tự thiêu… Điểm đến cuối cùng của trận chiến bao giờ cũng là một cuộc thư hùng mang tính quyết định khi thực lực của lực lượng dân chủ đã ngang ngửa hay chiếm ưu thế. Để có thể thắng chế độ độc tài cs thì rõ ràng là lực lượng dân chủ phải có thực lực, điều chỉ có được với công sức xây dựng cộng với thời gian.
Nhìn vào hoàn cảnh đấu tranh dân chủ cho Việt Nam tới ngày hôm nay, sự quyết tâm, kiên cường của lực lượng dân chủ với sự góp sức của thời thế đã tạo điều kiện để phong trào dân chủ khởi đi những bước chân mạnh mẽ. Dấu hiệu của bước đi đó rất rõ ràng qua sự chuyển mình từ tư thế xin-cho sang tư thế đòi hỏi.
Dưới chế độ toàn trị như Việt Nam, những gì nhà nước cho phép thì người dân mới được quyền làm. Từ quy định này mà nảy sinh ra cơ chế xin-cho được áp dụng trong mọi lãnh vực hành chính. Đây là một quy định vô cùng quái gở của một nhà cầm quyền, nhưng nó đã ngự trị trên đầu người dân hàng mấy chục năm nay với mục đích biến người dân thành đàn cừu ngoan ngoãn. Người dân bị cướp nhà, cướp đất cũng không dám ‘đòi’ hay chống lại mà chỉ dám ‘xin’ lại mảnh đất nhỏ để sống; bị bắt oan cũng phải van xin khoan hồng bằng cách nhận những tội mà mình không làm; bị tước đoạt các quyền làm người cũng phải cung kính ‘kiến nghị’ để ‘xin’ lại… Nhà cầm quyền csVN muốn người dân phải tuân thủ luật xin-cho để mãi mãi làm chủ nhân ông của 90 triệu nô lệ! Nhưng ngày nay, cơ chế này đang bắt đầu bị trốc gốc do người dân đã tỉnh ngộ.

Continue reading

Ngày tàn của chế độ cộng sản VN đã bắt đầu

Ngày tàn của chế độ cộng sản VN đã bắt đầu
Trần Văn Minh
26/03/2013
Sự sôi động về tình hình Việt Nam trong những ngày gần đây báo hiệu luồng gió mới đang thổi về: phong trào đấu tranh dân chủ đang lên tương ứng với quyền lực của ĐCSVN suy yếu dần. ĐcsVN phản ứng với sự gia tăng bắt bớ những người đối kháng, đề ra luật lệ phản dân chủ hay kiểm soát internet đã không biểu hiện sức mạnh mà là nỗi lo sợ. Họ đã không còn đủ tự tin vào hệ thống kiểm soát của chính họ.
Tình hình Biển Đông
Vào những tháng đầu năm nay, Tàu cộng càng hoạt động mạnh mẽ hơn ở vùng Biển Đông: chi thêm tiền để xây cất cơ sở “Tam Sa” trên đảo Phú Lâm thành trung tâm hành chính và quân sự; các hạm đội tàu hải giám thay phiên nhau liên tục tuần tiễu kiểm tra khu vực chung quanh Hoàng Sa và cả Trường Sa; và gần đây nhất là cuộc tập trận “diệt tàu ngầm” của hạm đội tàu chiến. Nhân ngày nhậm chức, Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường đặt việc “bảo vệ chủ quyền” làm một mục tiêu quan trọng; đối với Biển Đông thì quyết tâm này có nghĩa là Trung cộng sẽ tích cực hơn trong việc tuần tra vùng lưỡi bò và sẽ không nhượng bộ bất cứ nước nào.
Các hành động lấn chiếm từng bước của Tàu cộng không thể che mắt báo chí (ngay cả quốc doanh) cũng như người dân VN và đặt nhà cầm quyền csVN ở thế kẹt. Họ chẳng còn chọn lựa nào khác ngoài thái độ im lặng. Đám lãnh đạo chóp bu là Bộ Chính trị rất muốn che dấu sự hèn yếu (hay bán nước) này nhưng càng che dấu thì càng lộ ra âm mưu bán nước.

Continue reading

Trại súc vật

traisucvat

%d bloggers like this: