Tiến Hành Đấu Tranh Bất Bạo Động

Tiến Hành Đấu Tranh Bất Bạo Động

Kiến nghị của các Linh mục Giáo hạt Văn Hạnh thuộc GP Vinh về Thảm họa Môi trường Formosa

Giáo Phận Vinh

Giáo hạt Văn Hạnh                   CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

                                                                  Văn Hạnh, ngày 20 tháng 04 năm 2017

BẢN KIẾN NGHỊ

V/v thảm họa ô nhiễm môi trường biển và những vấn đề liên quan

 Kính gửi:

 UBND Tỉnh Hà Tĩnh;

  • Sở Tài Nguyên Môi Trường Hà Tĩnh;
  • UBND Huyện Lộc Hà;
  • UBND Xã Thạch Bằng;
  • UBND Xã Thạch Kim.

Chúng tôi, các Linh mục, Tu sĩ và 43.256 giáo dân thuộc giáo hạt Văn Hạnh, kính gửi tới quý cơ quan Bản Kiến Nghị sau đây:

Từ tháng 04 năm 2016 thảm họa ô nhiễm môi trường biển do Công ty TNHH Gang Thép Hưng Nghiệp Formosa gây ra đã làm cho cuộc sống người dân cả nước, đặc biệt bốn tỉnh miền Trung: Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế phải điêu đứng. Nhà nhà, người người đang phải gánh chịu những sự đau đớn về thể xác cũng như tinh thần, cuộc sống ngày càng tồi tệ hơn, một tương lai mù mịt cho những người dân bao đời bám biển để tồn tại.

Mặc dù chính phủ Viêt Nam đã có những hướng dẫn chỉ đạo trong việc bồi thường, các cấp chính quyền địa phương dù đã nhiều lần hứa giải quyết đền bù thiệt hại cho người dân, nhưng thực tế vấn đề chưa được thực hiện đầy đủ. Cụ thể, đền bù chậm trễ, đền bù không đúng đối tượng, không đúng mức độ thiệt hại, không công khai minh bạch, có dấu hiệu thiên vị.

Continue reading

Những ngày nổi giận: Cuộc cách mạng của người dân Ai Cập vì bánh mì, tự do và nhân phẩm

Những ngày nổi giận: Cuộc cách mạng của người dân Ai Cập vì bánh mì, tự do và nhân phẩm

Nguồn: Days of Anger: The Egyptian People’s Revolution for Bread, Freedom, and Human Dignity

Người dịch: Trần Văn Minh
Ngày 16 tháng 1 năm 2015

H1Vào ngày 14 tháng Giêng năm 2011, thế giới Ả Rập sửng sốt thấy Tổng thống cầm quyền lâu năm của Tunisia, Zine el Abidine Ben Ali, bỏ chạy khỏi nước trong bối cảnh các cuộc biểu tình phản đối khổng lồ. Lần đầu tiên trong lịch sử cận đại, một nhà cai trị Ả Rập bị chính người dân của mình lật đổ, và người dân khắp Trung Đông bắt đầu tin vào sức mạnh của mình trong việc hoạch định số phận cho mình. Như một blogger đã viết, “Hãy để người dân Tunisia làm thí dụ cho thế giới Ả Rập thấy – không có những nhà độc tài nữa”.

Tại Ai Cập, sự tức giận với một nền kinh tế trì trệ, tham nhũng tràn lan, chính phủ vô trách nhiệm, chính sách đối ngoại, và đàn áp chính trị ngày càng gia tăng mạnh mẽ trong hơn 30 năm ở cương vị tổng thống của ông Hosni Mubarak. Nhiều người Ai Cập bị khốn khổ vì thất nghiệp, lạm phát và giá lương thực tăng cao, và một tiêu chuẩn sống thấp; thực sự là, hơn 40 phần trăm dân số sống qua ngày với dưới 2 đô la một ngày. Trong khi đó, sau nhiều năm gian lận bầu cử, chế độ đã tiến vượt bực về siêu lừa đảo và hăm dọa cử tri, khi đảng Quốc gia Dân chủ (NDP) đương quyền ăn cướp một cách trắng trợn “chiến thắng” đa số trong cuộc bầu cử Quốc hội tháng 11 năm 2010.

Continue reading

Khi người dân Việt Nam đủ tự tin vào sức mạnh của mình thì CSVN sẽ sụp đổ

Khi người dân Việt Nam đủ tự tin vào sức mạnh của mình thì CSVN sẽ sụp đổ
Trần văn Minh
Ngày 2 tháng 1 năm 2015
Để người dân phải phục tùng tuyệt đối, đảng CSVN đã xây dựng một hệ thống giám sát rộng lớn đến nỗi có thể nhìn thấy tận gầm giường mỗi gia đình. Ngay cả trong thời đại tin học hiện nay, các thông tin ngoài luồng đều bị kiểm soát và việc chuyển tải hay sở hữu những thông tin “độc hại” cho chế độ đều có thể bị kết tội. Kết quả là đảng CSVN đã khá thành công trong việc gieo nỗi sợ vào lòng người dân Việt Nam, ngay cả sau khi đã ra đi định cư ở ngoại quốc. Nỗi sợ đã và đang làm tê liệt mọi ý tưởng phản kháng, nhất là loại phản kháng đứng lên “lật đổ chế độ”.
Đến nỗi, câu nói “lật đổ chế độ CSVN” đã trở nên “húy kỵ” với nhiều người. Đây là một sự thật vì những lý do sau đây được nêu ra:
Continue reading

Cách mạng Nhung: Sự kết thúc ôn hòa Chủ nghĩa Cộng sản ở Tiệp Khắc

Cách mạng Nhung: Sự kết thúc ôn hòa Chủ nghĩa Cộng sản ở Tiệp Khắc
Người dịch: Trần Văn Minh
Ngày 24 tháng 12 năm 2014
Lời ngỏ: Tiệp Khắc thoát khỏi họa cộng sản vào ngày 29 tháng 12 năm 1989, khi ông Vaclav Havel được quốc hội bổ nhiệm giữ chức vụ Tổng thống lâm thời để chuẩn bị cho tiến trình chuyển đổi sang thể chế dân chủ. Kết quả này là do sự tranh đấu quyết liệt của người dân Tiệp Khắc. Một đòi hỏi trung tâm của người biểu tình là sự từ chức của nhà cầm quyền cộng sản, chứng tỏ rằng mục tiêu của công cuộc đấu tranh là “lật đổ chế độ”. Nếu so sánh chế độ cộng sản Tiệp Khắc thời 1989 với chế độ CSVN thời nay, hẳn nhiên Tiệp Khắc có nhiều tính độc tài hơn, nhà cầm quyền cộng sản kiểm soát công dân của họ nghiêm ngặt hơn. Sự thành công của người dân Tiệp Khắc phủ nhận mọi lý lẽ cho rằng CSVN khác, họ quỷ quyệt hơn, hệ thống cai trị của họ khó phá vỡ hơn, v.v… Người dân Tiệp Khắc lật đổ chế độ cộng sản được thì người dân Việt Nam cũng làm được và chuyện “giải thể chế độ cộng sản” là công việc trong tầm tay.
——————-
Viễn kiến và động lựcimage1_12
Vào nửa cuối của thập niên 1980, bầu không khí chính trị ở Liên Xô và các nước vệ tinh thông thoáng hơn thời gian trong nhiều thập niên trước, do sự giới thiệu của Mikhail Gorbachev về hai chính sách mới: Glasnost, một cố gắng của chính phủ để thực hiện công việc quản trị hành chánh một cách minh bạch và cho tranh luận công khai, và Perestroika, việc tái cơ cấu hệ thống chính trị và kinh tế của Liên Xô. Nhiều sử gia đã dẫn chứng việc đề xuất hai chính sách này như là chất xúc tác cho nhiều cuộc cách mạng dân chủ bất bạo động nổ ra ở các nước thuộc khối Xô viết.
Đảng Cộng sản Tiệp Khắc đã cố gắng ngăn chặn những cải cách của Gorbachev để không cho ban hành trong nước, nơi một hệ thống chính trị độc đoán chiếm ưu thế, bất đồng ý kiến với chính quyền không được chấp nhận, và các nhà hoạt động chính trị bị trừng phạt đích đáng trong suốt nửa cuối của thập niên 1980. Qua các cuộc thanh trừng những người bị tình nghi bất đồng chính kiến và thành viên gia đình của họ, chính quyền Cộng sản thiết lập một hệ thống kiểm soát dân chúng chặt chẽ. Continue reading

Aung San Suu Kyi: Lãnh đạo Phong trào Dân chủ Miến Điện

Aung San Suu Kyi: Lãnh đạo Phong trào Dân chủ Miến Điện
Người dịch: Trần Văn Minh
Bản dịch từ https://tavaana.org/en/content/aung-san-suu-kyi-leading-burmese-democracy-movement-0
Ngày 16 tháng 12 năm 2014
Viễn kiến và động lực
Miến Điện nằm dưới quyền cai trị của Anh từ năm 1824-1948, khi Tướng Aung San, người sáng lập quân lực Miến Điện, đã thương thuyết thành công với Vương Quốc Anh cho độc lập của Miến Điện. Nhưng chưa đầy một năm sau chiến thắng chính trị, Aung San bị các đối thủ trong quân đội ám sát. Năm 1962, quân đội củng cố quyền lực của mình với một cuộc đảo chánh lật đổ chính quyền và thành lập một chính quyền quân sự do tướng Ne Win và Đảng Chương trình Xã hội của ông cầm quyền. Sau 50 năm nắm quyền, nhà cầm quyền quân phiệt đem lại dấu ấn của một chế độ với sợ hãi và nghèo khổ cho Miến Điện.
Aung San Suu Kyi, con gái của tướng Aung San, sinh năm 1945, ba năm trước khi Miến Điện được độc lập và vụ ám sát của cha mình. Sau khi rời khỏi nước vào năm 1960 để đi du học và một chức vụ tại Liên Hiệp Quốc, Suu Kyi trở về Miến Điện vào năm 1988 thăm bà mẹ đau ốm của mình. Cô trở về trong tình hình đất nước rối loạn. Tướng Ne Win vừa từ chức, để lại một khoảng trống lãnh đạo chính trị; đã có sự bất mãn ngày càng tăng do kinh tế yếu kém và các cuộc biểu tình khổng lồ trên toàn quốc ngày 08 tháng 8, 1988. Quân đội đã đàn áp các cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ, giết chết hàng ngàn người tham gia.
Tại một cuộc mít tinh với nửa triệu người ở Rangoon chỉ ba tuần sau đó, Suu Kyi, ở vị thế ảnh hưởng chính trị lớn do là con gái của tướng Aung San, kêu gọi thành lập một chính phủ dân chủ vào ngày 26 tháng 8. Nhưng một chính quyền quân sự mới, do Tướng Saw Maung dẫn đầu, đã dùng bạo lực nắm quyền kiểm soát vào ngày 18 tháng 9. Để đáp lại, Suu Kyi đã giúp thành lập Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ (NLD) và vẫn giữ chức vụ Tổng bí thư từ khi thành lập vào ngày 27 tháng 9, 1988. Ngay lập tức chính quyền nhận ra rằng một phong trào chính trị khá lớn đã được hình thành sau những lý tưởng dân chủ của Suu Kyi, cô đã bị đặt dưới lệnh quản chế tại gia vào ngày 21 tháng 7 năm 1989. Continue reading

Từ cách mạng dù Hồng Kông đến cách mạng “mềm” ở Việt Nam

Từ cách mạng dù Hồng Kông đến cách mạng “mềm” ở Việt Nam

Trần Văn Minh
Hồng Kông
Theo tin tức ngày 2/12/2014, cuộc cách mạng dù ở Hồng Kông tới hồi gay cấn với việc nhà cầm quyền Hồng Kông đánh hơi được sự chia rẽ nội bộ của lực lượng sinh viên biểu tình và bắt đầu ra tay đàn áp bằng vũ lực. Các địa điểm do sinh viên chiếm đóng từ hai tháng nay lần lượt bị giải tỏa và một số lãnh đạo phong trào phản kháng bị bắt giam. Trong khi đó, một số lãnh đạo phong trào dự tính ra nộp mình đầu hàng. Trước tình thế này, nhiều phân tích gia thời cuộc liền nhảy vào tuyên bố: phong trào chiếm trung của sinh viên hoàn toàn đại bại!
Với một tuyên bố vội vã như thế, nếu không phải vì bản năng giựt tít tự nhiên của nhà báo để tìm sự chú ý của độc giả, thì hẳn phải từ một kẻ bị nhà cầm quyền CS Bắc Kinh mua chuộc, mà mục tiêu của họ là làm nản lòng người dân Hồng Kông trong công cuộc tìm kiếm dân chủ. Tính vô lý của tiên đoán vội vã này nằm ở chỗ nó đánh giá quá thấp đầu óc cách mạng của sinh viên. Có thể nói rằng, chỉ có kẻ thiếu hiểu biết mới cho rằng một cuộc cách mạng dân chủ chỉ cần một cuộc biểu tình trong vòng hai tháng để thành công, và nếu không thành công trong khoảng thời gian này thì có nghĩa là thất bại.
Từ xưa tới nay, các giá trị cao quý như dân chủ hay tự do đều phải được tranh đấu trong gian khổ và qua một thời gian dài mới đạt được, và dĩ nhiên dân Hồng Kông cũng không ngoại lệ. Con đường đấu tranh của người dân Hồng Kông sẽ vẫn còn dài. Một cuộc xuống đường ngày hôm nay, tuy rằng chưa đạt được mục tiêu nhưng ít nhất cũng đạt được một phần của mục tiêu. Một vài thành công của sinh viên Hồng Kông có thể được liệt kê như sau: Continue reading

%d bloggers like this: