Archive for the ‘Uncategorized’ Category

CSVN tham gia Hội đồng Nhân quyền LHQ chỉ là diễn trò

CSVN tham gia Hội đồng Nhân quyền LHQ chỉ là diễn trò
Trần Văn Minh
Nhớ lại từ thời CSVN bắt đầu ‘mở cửa’ để giao thương với thế giới, kêu gọi thế giới đầu tư vào Việt Nam và tìm mọi cách bang giao với Hoa Kỳ cũng như gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới WTO, nhiều người lập luận rằng, khi CSVN tiếp xúc với thế giới tự do thì tất nhiên phải tuân theo quy luật của thế giới tự do như phải áp dụng các nguyên tắc tư pháp của các nước dân chủ vào luật pháp Việt Nam hay các nguyên tắc kinh tế thương mại tự do, v.v…, thì không nhiều thì ít, chế độ cộng sản sẽ phải tự thay đổi và cuối cùng phải sụp đổ, tương tự như hiện tượng những tảng đá khổng lồ bị nứt đôi trong thiên nhiên: Ban đầu do một lý do nào đó chẳng hạn như khí hậu nóng lạnh bất thường, tảng đá bị một vết nứt nhỏ, rồi sau đó mùa đông đến với những cơn mưa, nước mưa chảy vào vết nứt và cơn lạnh sau đó làm cho nước trong kẽ nứt đông lại thành đá và nở ra nông vết nứt lớn hơn. Hiện tượng này cứ lặp lại nhiều lần sẽ làm cho vết nứt ngày càng lớn cho tới khi tảng đá khổng lổ bị bể làm đôi. Tiến trình này được người cộng sản gọi là diễn tiến hòa bình, và họ rất sợ!
Sợ, nhưng tại sao phải chấp nhận cuộc chơi khi CSVN biết rằng kết cuộc cho họ cũng sẽ là ngõ cụt? Lý do dễ hiểu là chủ thuyết cộng sản đã không ứng dụng được, nếu cứ bám lấy nó cũng chết, mà có thể còn chết sớm hơn; vì thế, chấp nhận cuộc chơi với thế giới tự do thì may ra có thể còn tìm ra đường sống. Con đường này là con đường mà CSVN gọi là ‘định hướng xã hội chủ nghĩa’. Tuy chuyện đi theo con đường hội nhập với thế giới tự do đặt họ vào vị thế bất ổn và phải cảnh giác thường xuyên đề phòng ‘thế lực thù địch’ nhưng thực tế cho thấy, tới ngày nay, đảng CSVN vẫn chưa mấy bị thiệt hại về vấn đề quyền lực và trên thực tế, vẫn chưa có đảng phái hay thế lực nào có đủ tầm cỡ cạnh tranh với họ.

Continue reading

Theo Mỹ mất đảng, theo Tàu mất nước

Theo Mỹ mất đảng, theo Tàu mất nước
Trần Văn Minh
Ngày 07/05/2013
Việt Nam là một nước nhỏ và bị kẹp giữa hai thế lực quốc tế là Tàu và Mỹ. Ngày nay, Việt Nam còn đối diện với chủ nghĩa bành trướng Trung cộng đang thực thi ‘giấc mơ Trung Quốc’, viễn ảnh bị thôn tính lại một lần nữa xuất hiện trên đầu đất nước VN. Ở hoàn cảnh này, đcsVN phải đứng trước một sự lựa chọn khó khăn nhất vì giải pháp chọn lựa nào cũng đem tới bất lợi cho họ: theo Mỹ thì mất đảng, theo Tàu thì mất nước.
Nếu tự nhận theo Tàu thì đcs khó giải thích vì chẳng khác nào tự khoác lên mình nhãn hiệu bán nước, và sớm muộn cũng sẽ bị dân chúng VN đứng lên lật đổ. Nếu theo Mỹ thì phải từ bỏ độc tài cs, thực thi cải tổ chính trị và như thế là mất đảng. Đối với đảng viên, mất đảng là mất tất cả: những kẻ phạm tội trong quá khứ sẽ phải đối diện với pháp luật; những kẻ có ưu thế, quyền chức trong xã hội sẽ phải chứng tỏ khả năng của mình, một điều mà họ không có vì chức vụ đều đến từ móc nối hay quan hệ, và hậu quả dẫn tới là những ưu đãi đang hưởng sẽ phải chấm dứt.
Cuối cùng đcsVN cũng bắt buộc phải đi tới quyết định, giống như sự lựa chọn ‘theo Tàu’ của họ ngay sau khi nhìn thấy Liên Xô sụp đổ. Nếu đặt tất cả các điểm lợi hại lên bàn cân, cộng với hằng số bất di bất dịch là quyền lợi ích kỷ của đcsVN, thì chắc chắn theo Tàu là con đường phải chọn; vì sự tồn vong của đất nước không phải là ưu tiên tối thượng và vấn đề áy náy lương tâm đối với đcsVN.
ĐcsVN đã chọn con đường theo Tàu nhưng phải che dấu bộ mặt bán nước. Để thực hiện điều này thì cần phải dập tắt tinh thần chống ngoại xâm của người dân VN, bằng cách đàn áp tối đa tất cả những ai dám bàn tới chuyện Tàu cộng xâm lược, và đồng thời tuyên truyền, tạo tin rối để chứng tỏ nhà cầm quyền cũng có quyết tâm chống ngoại xâm.

Continue reading

Công cuộc đấu tranh đang tiến lên bước mới: từ xin-cho tới đòi hỏi

Công cuộc đấu tranh đang tiến lên bước mới: từ xin-cho tới đòi hỏi
Trần Văn Minh
Ngày 30/04/2013
Tranh đấu cho Việt Nam tự do là một tiến trình nhiều bước, giống như bất cứ cuộc chiến tranh quân sự nào. Chỉ có điều khác biệt là trận chiến này mang hình thức bất bạo động mà vũ khí là các phương tiện dân sự như biểu tình, tẩy chay, tự thiêu… Điểm đến cuối cùng của trận chiến bao giờ cũng là một cuộc thư hùng mang tính quyết định khi thực lực của lực lượng dân chủ đã ngang ngửa hay chiếm ưu thế. Để có thể thắng chế độ độc tài cs thì rõ ràng là lực lượng dân chủ phải có thực lực, điều chỉ có được với công sức xây dựng cộng với thời gian.
Nhìn vào hoàn cảnh đấu tranh dân chủ cho Việt Nam tới ngày hôm nay, sự quyết tâm, kiên cường của lực lượng dân chủ với sự góp sức của thời thế đã tạo điều kiện để phong trào dân chủ khởi đi những bước chân mạnh mẽ. Dấu hiệu của bước đi đó rất rõ ràng qua sự chuyển mình từ tư thế xin-cho sang tư thế đòi hỏi.
Dưới chế độ toàn trị như Việt Nam, những gì nhà nước cho phép thì người dân mới được quyền làm. Từ quy định này mà nảy sinh ra cơ chế xin-cho được áp dụng trong mọi lãnh vực hành chính. Đây là một quy định vô cùng quái gở của một nhà cầm quyền, nhưng nó đã ngự trị trên đầu người dân hàng mấy chục năm nay với mục đích biến người dân thành đàn cừu ngoan ngoãn. Người dân bị cướp nhà, cướp đất cũng không dám ‘đòi’ hay chống lại mà chỉ dám ‘xin’ lại mảnh đất nhỏ để sống; bị bắt oan cũng phải van xin khoan hồng bằng cách nhận những tội mà mình không làm; bị tước đoạt các quyền làm người cũng phải cung kính ‘kiến nghị’ để ‘xin’ lại… Nhà cầm quyền csVN muốn người dân phải tuân thủ luật xin-cho để mãi mãi làm chủ nhân ông của 90 triệu nô lệ! Nhưng ngày nay, cơ chế này đang bắt đầu bị trốc gốc do người dân đã tỉnh ngộ.

Continue reading

Ngày tàn của chế độ cộng sản VN đã bắt đầu

Ngày tàn của chế độ cộng sản VN đã bắt đầu
Trần Văn Minh
26/03/2013
Sự sôi động về tình hình Việt Nam trong những ngày gần đây báo hiệu luồng gió mới đang thổi về: phong trào đấu tranh dân chủ đang lên tương ứng với quyền lực của ĐCSVN suy yếu dần. ĐcsVN phản ứng với sự gia tăng bắt bớ những người đối kháng, đề ra luật lệ phản dân chủ hay kiểm soát internet đã không biểu hiện sức mạnh mà là nỗi lo sợ. Họ đã không còn đủ tự tin vào hệ thống kiểm soát của chính họ.
Tình hình Biển Đông
Vào những tháng đầu năm nay, Tàu cộng càng hoạt động mạnh mẽ hơn ở vùng Biển Đông: chi thêm tiền để xây cất cơ sở “Tam Sa” trên đảo Phú Lâm thành trung tâm hành chính và quân sự; các hạm đội tàu hải giám thay phiên nhau liên tục tuần tiễu kiểm tra khu vực chung quanh Hoàng Sa và cả Trường Sa; và gần đây nhất là cuộc tập trận “diệt tàu ngầm” của hạm đội tàu chiến. Nhân ngày nhậm chức, Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường đặt việc “bảo vệ chủ quyền” làm một mục tiêu quan trọng; đối với Biển Đông thì quyết tâm này có nghĩa là Trung cộng sẽ tích cực hơn trong việc tuần tra vùng lưỡi bò và sẽ không nhượng bộ bất cứ nước nào.
Các hành động lấn chiếm từng bước của Tàu cộng không thể che mắt báo chí (ngay cả quốc doanh) cũng như người dân VN và đặt nhà cầm quyền csVN ở thế kẹt. Họ chẳng còn chọn lựa nào khác ngoài thái độ im lặng. Đám lãnh đạo chóp bu là Bộ Chính trị rất muốn che dấu sự hèn yếu (hay bán nước) này nhưng càng che dấu thì càng lộ ra âm mưu bán nước.

Continue reading

Trại súc vật

traisucvat

Lấy mỡ nó rán nó

Lấy mỡ nó rán nó
Trần Văn Minh
Ngày 15/03/2013
Trong cuộc tranh đấu giữ đất, người giáo dân xứ Thái Hà đã dùng câu châm ngôn “lấy mỡ nó rán nó” làm phương pháp hướng dẫn hành động. Mới thoạt nghe qua tưởng chừng ám chỉ những phương thức bình thường như dùng máy chụp hình, quay phim thu lại những cảnh công an đàn áp hay mặt mũi những tên côn đồ rồi đưa lên mạng để mọi người biết mặt, nhưng thực ra đây chính là hành động rất hiệu quả của phương pháp đấu tranh dân sự (bất bạo động) gọi là Ju-jitsu, tạm dịch là hiệu ứng “gậy ông đập lưng ông”.
Hiệu ứng “gậy ông đập lưng ông” là lực tác dụng ngược lại. Thí dụ trường hợp một người biểu tình ôn hòa bị cảnh sát đánh đập dã man. Nếu cảnh đánh đập này được thu hình lại và phổ biến rộng rãi thì sẽ có nhiều người cảm thông với người biểu tình và quay ra chống đối lại là nhà cầm quyền. Như thế sự đàn áp thô bạo của nhà cầm quyền đã không mang lại kết quả mong muốn là làm nhiều người sợ mà làm gia tăng số người bất mãn.
Thông thường cách mạng dân sự được tiến hành dưới hình thức phong trào. Là phong trào thì phải thật đông đảo mới bảo đảm sự thành công. Phương pháp tìm kiếm số đông vượt bực này không thể đạt được bằng cách mời gọi từng người như hình thái tổ chức đoàn thể, đảng phái. Hơn nữa điều kiện gia nhập đều phải dựa trên hai yếu tố như đảng phái là hoàn toàn tự nguyện và sẵn sàng dấn thân. Hiệu ứng gậy ông đập lưng ông chính là phương pháp cần thiết để tạo dựng phong trào đấu tranh.

Continue reading

Bỏ điều 4 Hiến pháp có đem lại dân chủ hay không?

 Bỏ điều 4 Hiến pháp có đem lại dân chủ hay không?

Nhân dịp được phép góp ý sửa đổi Hiến pháp một cách thả cửa do ‘không có gì cấm kỵ’, bà con trong nước đồng thanh kêu gọi hủy bỏ điều 4 Hiến pháp với những lý lẽ như:

  • Bỏ điều 4 thực sự là bảo vệ đcs vì khi có cạnh tranh đảng sẽ tự sửa đổi trở nên mạnh mẽ hơn, tránh nguy cơ có thể bị tan rã do thối nát từ bên trong như hiện nay;
  • Bỏ điều 4 để tạo đoàn kết, đồng thuận toàn dân hầu có sức mạnh chống kẻ thù phương Bắc;
  • Bỏ điều 4 sẽ không làm đảng mất quyền thống trị và còn làm cho đảng có chính nghĩa, vì hiện nay chưa thể có đảng phái nào đủ mạnh để cạnh tranh với ĐCSVN;
  • Không bỏ điều 4 thì đảng cũng sẽ sụp đổ và còn làm đất nước yếu kém, tạo cơ hội cho ngoại xâm phương Bắc;

Hầu như mọi ý kiến chỉ nhằm gióng tiếng kêu gọi một cách khôn khéo với hàm ý đả kích sự chính danh cầm quyền của ĐCSVN. Nếu người khởi xướng có một chút tin tưởng về lời kêu gọi của mình được lắng nghe thì nhiều lắm cũng chỉ hy vọng một số đảng viên cs còn lương tri can đảm đứng lên phê phán nhà cầm quyền hay rời bỏ hàng ngũ đcs … Dù sao cũng là một bước đấu tranh tích cực.

Thời gian được góp ý sửa đổi HP tới cuối tháng 3 năm 2013 nhưng càng ngày số người và các phương tiện truyền thông tham gia càng nhiều và đa phần hướng về một điểm duy nhất là hãy bỏ điều 4 ăn hại đó đi. Giả sử dư luận tăng dần tới mức điều 4 có khả năng bị hủy bỏ thì câu hỏi kế tiếp cần phải được xem xét lại là ai sẽ chủ động bỏ và bỏ rồi thì tình hình sẽ ra sao?

Continue reading

%d bloggers like this: