Archive for the ‘Uncategorized’ Category

Những ngày biểu tình chống đặc khu: Nhớ mãi không quên

NXB Tự Do

18-6-2020

Sài Gòn, những ngày tháng 06/2020, từng ngày trôi qua bình lặng, người dân phố thị vẫn tất tả ngược xuôi trên mọi nẻo đường với bộn bề lo toan cơm áo. Cuộc sống dường như khó khăn hơn sau những ngày phải giãn cách xã hội vì Covid-19. Nhưng phải chăng, bên dưới cái vẻ ngoài bình thường, bận rộn áo cơm, đang có những cơn sóng ngầm âm ỷ, chỉ chực chờ có một ngòi nổ là sẽ lại bùng lên mạnh mẽ như những ngày này của hai năm về trước.

Hai năm trước, tuần lễ từ 10/06 – 17/06/2018, một tuần lễ sôi động với những lời kêu gọi biểu tình phản đối Dự Luật Đặc khu (tên gọi tắt của Luật Đơn vị Hành chính – Kinh tế Đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc) được truyền tai nhau và đăng tải trên mạng xã hội. Không khí sôi nổi không chỉ ở các thành phố lớn như Sài Gòn, Hà Nội, mà còn ở rất nhiều tỉnh thành khác trên khắp cả ba miền đất nước. Đâu đâu người ta cũng bàn tán về Dự Luật Đặc khu – một dự luật được coi là mở đường cho Trung Quốc thâu tóm Việt Nam. Nhiều người lo sợ ba vùng đất chiến lược là Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc sẽ lọt vào tay gã láng giềng khổng lồ xấu tính Trung Quốc thông qua các dự án đầu tư. Lần đầu tiên kể từ khi nổ ra các cuộc biểu tình chống Trung Quốc năm 2011, người dân thẳng thừng kêu gọi “không được bán nước, không trở thành Việt gian và không làm nô lệ cho Tàu”.

Hàng chục ngàn người đã tham gia vào nhiều cuộc xuống đường với quy mô chưa từng có ở nhiều tỉnh thành. Khí thế sôi sục ngút trời. Để hạ nhiệt công luận, ngay trước khi các cuộc biểu tình nổ ra, Văn phòng Chính phủ đã ra một thông báo khẩn cấp vào lúc 3h sáng ngày 09/06/2018 về việc hoãn xem xét Dự Luật Đặc Khu đến kỳ họp kế tiếp. Tuy nhiên, thông báo này không đủ sức thuyết phục và các cuộc biểu tình vẫn tiếp tục nổ ra. Ngày 11/06/2018, Quốc hội đã buộc phải biểu quyết để hoãn xem xét và thông qua Dự Luật Đặc khu cho tới kỳ họp kế tiếp vào tháng 10 cùng năm. Sau đó, tại phiên họp Quốc hội ngày 22/10/2018, Dự Luật Đặc khu đã phải dừng không có thời hạn.

Tuy những cuộc xuống đường đã đạt được mục tiêu, nhưng ngay trong và sau các cuộc tuần hành rầm rộ đó, hàng trăm người đã bị bắt, bị đánh đập, bị câu lưu, và thậm chí là bị bỏ tù. Có khoảng hơn 300 người đã bị bắt trong các cuộc biểu tình ngày 10/06. Ngày 17/06, có khoảng 179 người bị bắt, bị đánh đập tàn nhẫn tại Sài Gòn, có rất nhiều người bị bắt khi đang ngồi trong quán cafe. Nhiều hình ảnh được chia sẻ trên mạng xã hội kèm với lời cáo buộc lực lượng cảnh sát – an ninh đã đánh đập, kéo lê, bắt bớ người biểu tình. Theo một số thống kê, đã có 128 người bị kết án tù (trong đó có 12 án tù treo). Riêng Bình Thuận có tới 92 người bị kết án, Biên Hòa (Đồng Nai) có 20 người.

Việc bắt bớ kéo dài, không chỉ trong ngày 10 và 17/06, mà còn diễn ra trong những tuần, những tháng sau đó, thậm chí đến tận tháng 09/2018. Nói cách khác, đa số các vụ bắt là bắt nguội (không phải bắt quả tang), không có biên bản tại chỗ, không có bằng chứng phạm tội. Trong gần như tất cả các trường hợp, công an đã dùng chính lời khai, lời “tự thú”, “nhận tội” của người bị bắt để làm cơ sở cho “kết luận điều tra”, và truy tố, kết tội họ.

BỊ TÙ VÌ LỜI KHAI BẤT LỢI

Những thông tin dưới đây do một người Đồng Nai từng bị bắt giam và nhốt tù vì tham gia cuộc biểu tình ngày 10/06 cung cấp cho NXB Tự Do. Vì lý do an toàn cá nhân cho nguồn tin, chúng tôi xin giấu thông tin về nhân thân của họ.

“Sáng 10/06/2018, một số bạn trẻ từ nhiều nơi trong tỉnh Đồng Nai và khu vực lân cận đã kéo về Biên Hòa để tham gia cùng đoàn biểu tình. Họ chỉ muốn cất lên tiếng nói của mình để bảo vệ đất nước. Đoàn biểu tình đã đi rất ôn hòa, không gây hấn, không đập phá, chỉ hô vang những khẩu hiệu bảo vệ đất nước và chống Trung Quốc.

Ban đầu, họ được công an dẹp đường, hướng dẫn cho đi. Nhưng an ninh mặc thường phục đã trà trộn và dàn cảnh ngay bên trong đoàn biểu tình. Ban đầu, đám an ninh mật vụ này cũng cầm biểu ngữ, cũng hô khẩu hiệu giống như những người biểu tình nên không bị phát hiện. Một số thì gây hấn, tông xe máy vào đoàn nhằm kích động bạo lực với người dân, nhưng không ai bị mắc lừa, đoàn người vẫn tiếp tục đi. Khi đến trung tâm thành phố Biên Hòa, cảnh sát cơ động và dân quân đã dàn trận sẵn và bắt đầu chặn đoàn. Lúc này, đám an ninh thường phục nhận hiệu lệnh liền ra tay. Chúng cứ nhằm vào những người đi đầu để đánh, đấm và đạp họ xuống đường. Chúng từ phía sau đánh tới, đánh vào lưng, đấm vào mặt, đạp vào chân… bất kể là trai hay gái đều bị đánh, bị bẻ tay, bị khiêng lên xe…

Công an rất nhiều, nhiều lắm, đủ cả các sắc phục và thường phục. Có khoảng 60 người bị bắt về đồn, tất cả đều bị đánh. Sau khi bắt, công an tiến hành lấy lời khai và căn cứ theo lời khai của từng người để sàng lọc, phân loại ra. 40 người phải đóng tiền phạt hành chính rồi được thả về, 20 người còn lại bị kết án từ tù treo đến 18 tháng tù giam”.

Tất cả những người có lời khai thừa nhận việc đi biểu tình, hô khẩu hiệu… đều bị kết án tù với cùng một tội danh “gây rối trật tự công cộng”. Không cần điều tra. Không cần bằng chứng, hình ảnh, video. Không cần nhân chứng, nạn nhân. Không cần lập luận, tranh biện, diễn giải thế nào là “gây rối”, thế nào là “trật tự công cộng”. Công an đã dùng chính lời khai của dân để kết tội dân.

“ĐÁNH ÚP NGƯỜI DÂN”

Tuy buộc phải nhượng bộ vào năm 2018, khi mà sự phản kháng dâng lên sôi sục trong lòng xã hội và những cuộc biểu tình lớn liên tiếp nổ ra, nhưng chính quyền và những nhóm lợi ích vẫn không từ bỏ mưu đồ. Sau khi đã thẳng tay đàn áp mọi sự chống đối với đủ hình thức, từ bỏ tù đến đe dọa, sách nhiễu…, không thông qua được toàn bộ dự luật, chính quyền tìm cách xé nhỏ dự luật đó ra và lặng lẽ thông qua từng phần, không để dân biết, dân kịp phản ứng.

Cụ thể, ngày 15/05/2020, tại huyện Vân Đồn, UBND tỉnh Quảng Ninh tổ chức lễ công bố Nghị quyết số 102/NQ-CP ngày 14/11/2019 của Chính phủ về việc thí điểm thành lập Ban Quản lý Khu kinh tế Vân Đồn trực thuộc UBND tỉnh. Về mặt địa lý, Vân Đồn nằm đúng tâm điểm của chiến lược Vành đai – Con đường của Trung Quốc TQ. Vân Đồn tuy chỉ là một huyện nhỏ, nhưng đó là một cửa ngõ để đi vào Việt Nam, một khi đã thâu tóm được thì bàn tay gớm ghiếc của Trung Quốc sẽ dễ dàng thò sâu vào trong lòng đất nước.

Trước đó, ngày 21/9/2019, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã yêu cầu tỉnh Kiên Giang tổ chức lập mới quy hoạch chung xây dựng đảo Phú Quốc theo chỉ đạo của Thủ tướng tại văn bản số 739 ngày 08/06/2019.

Những hành động này của Chính phủ được chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan gọi là “đánh úp người dân”.

HAI NĂM NHÌN LẠI

Hai năm trôi qua. Dự án Đặc khu cuối cùng đã được thông qua bằng cách “đánh úp người dân”. Nhiều người bị bỏ tù vì đi biểu tình, giờ đã hết án, được về nhà, nhưng vẫn còn phải sống trong sự canh me, rình rập, theo dõi của công an. Một số cá nhân, hội nhóm khác vẫn còn bị giam giữ chờ xét xử. Không một công an nào phải chịu trách nhiệm gì về việc đánh đập, tấn công bạo lực nhằm vào người dân. Không một quan chức, cán bộ nào chịu trách nhiệm gì về việc thông qua dự án Đặc khu và các hậu quả của nó.Tình hình nhân quyền ở Việt Nam đen tối thêm thấy rõ sau hai năm.Trong bối cảnh này, những người dân Việt yêu nước nên làm gì, cần phải làm gì? Có lẽ nên bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, như là nâng cao nhận thức chính trị-xã hội-pháp luật của chính bản thân mình và những người xung quanh.

_____

Nguồn tham khảo:

https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/one-year-after-the-protest-against-the-sez-bill-special-law-and-the-cyber-security-law-06072019142743.html

https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-527494062

http://baoquangninh.com.vn/chinh-tri/202005/cong-bo-nghi-quyet-cua-chinh-phu-ve-thanh-lap-ban-quan-ly-khu-kinh-te-van-don-2483556/

https://zingnews.vn/quy-hoach-dao-ngoc-phu-quoc-thanh-dac-khu-kinh-te-post992514.html

Continue reading

Nước Mỹ rực lửa

Nhã Duy

31-5-2020

Mississippi Burning là một trọng án của nước Mỹ và là bí hiệu trong hồ sơ đặc biệt của FBI về vụ án này. Câu chuyện xảy ra vào năm 1964, khi ba thanh niên hoạt động dân quyền, một người da đen cùng hai người trắng, đến Mississippi để vận động cử tri da đen tham gia bầu cử và đã bị nhóm kỳ thị chủng tộc KKK thủ tiêu với sự tiếp tay của những viên chỉ huy cảnh sát sở tại.

Ba nhân vật mất tích trong vụ án Mississippi Burning. Nguồn: Hồ sơ FBI

Đích thân Bộ Trưởng Tư Pháp Robert Kennedy lúc bấy giờ đã ra lịnh cho FBI chịu trách nhiệm điều tra chính và tổng thống Lyndon Johnson đã đề nghị lập một văn phòng FBI dã chiến ngay tại Jackson, Mississippi, cho đến khi tìm ra hung thủ. Sau ba tháng điều tra, FBI đã bắt giữ khoảng 18 nghi phạm, có cả cảnh sát trưởng và cấp phó tại thị trấn xảy ra vụ án.

Vụ án thật này đã được dựng thành bộ phim cùng tên vào năm 1988, nhận được khá nhiều đề cử cho giải Oscar. Nhắc đến vụ án và bộ phim này vì nó liên quan đến sự kỳ thị chủng tộc, những tội ác vì lòng căm hận, những cuộc bạo loạn, xung đột sắc tộc dữ dội trên nước Mỹ một thời rực lửa. Và vì nó lại đang xảy ra ngày hôm nay, trong năm 2020 này.

Những cuộc xuống đường xảy ra trong vài ngày qua tại vô số thành phố lớn nhỏ khắp nước Mỹ đang biến thành những cuộc bạo động dữ dội sau cái chết của người đàn ông da đen George Floyd. Công lý sẽ phán xét nhưng những gì người dân thấy được là, những cảnh sát viên Minneapolis đi quá xa với quyền hạn và những điều cần thiết, đã gây ra cái chết cho người đàn ông này một cách tàn nhẫn ngay chốn công cộng, trước mặt đông người.

Sự phẫn nộ không chỉ trong cộng đồng người Mỹ gốc Phi mà với bất cứ những ai có lương tri, yêu công lý, chuộng công bằng xã hội. Và đó là lý do mà nhiều người lên tiếng trong các cuộc biểu tình có nhiều sắc dân tham gia, không riêng gì cộng đồng Mỹ gốc Phi. Họ có lý do để giận dữ, để xuống đường. Đây không phải lần đầu trong nhiều năm qua xảy ra vụ việc như vậy và chắc chắn chẳng là lần cuối.

Nói điều này không đồng nghĩa với việc chấp nhận, dung túng bạo loạn, đập phá, hôi của. Những việc này ảnh hưởng đến sự an toàn của người dân và tài sản công dân, dẫn đến sự bất ổn chung của xã hội, của cả quốc gia. Rõ ràng chúng cần được ngăn chận và nghiêm trị những hành vi quá khích theo khuôn khổ của pháp luật, một khi xảy ra.

Đây là thời điểm thử thách của giới lãnh đạo quốc gia. Thực thi công lý, trấn an công luận và đưa xã hội về lại sự bình yên. Nhưng rất tiếc những gì đang xảy ra cho thấy, người đứng đầu quốc gia – tổng thống Donald Trump, đã thất bại trong vai trò này.

Khi gọi tất cả những người biểu tình là “côn đồ”, hăm dọa nổ súng, xua chó dữ hay sử dụng “vũ khí đáng sợ”…, Trump đang kích động, châm thêm dầu vào cơn giận dữ của người biểu tình.

Thay vì những kêu gọi sự bình tĩnh nơi người dân, xoa dịu cơn thịnh nộ của người biểu tình, những mẩu tin nhắn trong vài ngày qua của Trump đã đe dọa sử dụng vũ lực, công kích giới lãnh đạo tiểu bang, thành phố, xem đây là âm mưu có tổ chức của những nhóm cực tả, Antifa…, đủ dừng lại để chưa kết án đảng Dân Chủ “giật dây”, thay vì nhìn vào thực chất của vấn đề.

Những người biểu tình bên ngoài Khu vực 3 trụ sở cảnh sát ở thành phố Minneapolis đang cháy, ngày 28/5/2020, thành phố Minneapolis, bang Minnesota. Nguồn: AP / John Minchillo.

Điều này cũng kích động những người chống biểu tình, những người da trắng xem đây là cuộc chiến màu da và kiếm tìm, vận động sự hậu thuẫn nơi đồng minh chính trị và cử tri ủng hộ mình khi đặt sự việc vào bối cảnh chính trị hơn là nhìn nhận cội rễ mang tính lịch sử. Đây là điều vốn dĩ thường được Trump sử dụng trước mọi biến cố của quốc gia, từ dịch bịnh đến bạo loạn hiện nay.

Những nhân viên công lực và giới lãnh đạo địa phương có kinh nghiệm và hiểu rõ nhiệm vụ vãn hồi trật tự của họ trước những cuộc bạo động. Còn trong vai trò và tư cách của một lãnh đạo quốc gia, Donald Trump không thể hành xử với tâm thế đáp trả theo kiểu côn đồ cá nhân và tạo thêm sự chia rẽ trong người dân, bởi bạo lực sẽ dẫn đến bạo lực, sự kích động sẽ dẫn đến giọt nước tràn ly. Nước Mỹ sẽ cháy rực như Mississippi ngày nào, nếu súng nổ và máu đổ trên đường phố.

Đó là điều mà nước Mỹ và tất cả người dân không bao giờ muốn thấy, bất kể phải trái thuộc về ai. Và đó là điều mà Donald Trump cần nhìn thấy để tìm giải pháp, tránh để xảy ra, thay vì hăm dọa khả năng sẽ xảy ra. Đó là kiểu dùng xăng để chữa một đám cháy, như cách ví von của một số người.

Sắc tộc là một vấn nạn lâu đời mà những người từng xem qua Mississippi Burning ắt có thể còn nhớ lời nhân vật Thị Trưởng Tilman đã nói trong phim. Tilman bảo rằng: “Sự thật là, chúng ta đã có hai văn hóa nơi đây: Văn hóa của người da trắng và văn hóa người da màu. Nó đã luôn là vậy và sẽ mãi còn là vậy“. Quả thật như thế. Dẫu ngấm ngầm hay bề mặt, sự xung đột chỉ chờ chực để nổ tung từ những ẩn chứa của kỳ thị sắc tộc khi có dịp.

Giới lãnh đạo nước Mỹ không phải chỉ đối phó khi những vụ bạo động xảy ra mà có trách nhiệm ngăn ngừa nguy cơ xảy ra. Tôn vinh sự bình đẳng, sự tôn trọng giữa người với người và lòng yêu thương sẽ ngăn chận được nó. Còn những kích động, cổ súy bạo lực và hận thù sẽ dẫn đến một nước Mỹ bị thiêu rụi. Đáng buồn là nước Mỹ đang bị rực cháy, ở nhiều mặt, dưới sự lãnh đạo của Donald Trump. America is burning…

Continue reading

Bi kịch nước Mỹ và cuộc chiến làm chủ tòa Bạch Ốc

Hoàng Thủy Ngữ

30-5-2020

Hoa Kỳ ngày nay là một bi kịch trong đó hư cấu liên tục trở thành thực tế, sự phi lý đã trở thành trạng thái bình thường và sự khác biệt giữa dối trá và sự thật đã bị xóa nhòa.

Hệ quả này là do người Mỹ đã bầu lên một tổng thống vốn căm thù sự thật, hàng ngày lên tiếng – lẫn viết trên twitter – hùng hổ tấn công các nhà báo, gọi báo chí và các phương tiện truyền thông tự do là fake news hay the enemy of the people (tức “kẻ thù của nhân dân”) – ngoại trừ Fox News, kênh truyền hình hoạt động như kênh tuyên truyền cho Trump. 

Tường trình và phổ biến trung thực những gì đang thực sự xảy ra là nhiệm vụ xã hội cơ bản trong bất kỳ xã hội nào tự gọi mình là dân chủ và tự nhận là xã hội pháp trị. Việc Trump tấn công báo chí, quyền lực thứ tư, và truyền thông đại chúng là đàn áp quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận và đi ngược với hiến pháp Hoa Kỳ.         

Với sự lãnh đạo của Trump, nhiều điều phi lý điên rồ đến mức tưởng chừng không ai dám nghĩ đến – ít nhất không từ suy nghĩ của người lãnh đạo một quốc gia dân chủ – lại thường xuyên xuất hiện và được những fan cuồng Trump ủng hộ. Rốt cuộc người Mỹ, gồm cả những người bênh và chống Trump, đều quay cuồng trong một vở kịch hỗn loạn, bi hài không hồi kết do Trump đạo diễn.

Trump rất yêu thích thuyết âm mưu. Cái tài của ông ta là biến hư cấu thành thực tế. Những người ủng hộ Trump tin tuyệt đối vào những gì ông ta nói, bất kể chúng dối trá hay vô lý đến mức độ nào. Đây là điều đáng sợ nhất. Các tín đồ của Trump, với vũ khí cầm tay và kho đạn dự trữ, sẽ sẵn sàng bênh vực Trump nếu ông ta thất cử vào tháng Mười Một sắp tới. Có thể Trump sẽ không tự nguyện từ nhiệm và tuyên bố rằng đảng Dân Chủ đã gian lận. Nguy cơ bạo loạn rất có khả năng sẽ xảy ra. Kịch bản loại này không xa lạ trong nước Mỹ đương đại.

Trump tận lực khai thác thái độ thù địch cực đoan của cánh hữu Mỹ đối với đảng Dân Chủ. Được Trump chống lưng, những thành phần cực đoan cánh hữu như đang múa gậy vườn hoang. Tất cả những người nào không đồng quan điểm với Trump đều bị xếp chung vào cánh tả, chủ nghĩa xã hội hay cộng sản. Chủ nghĩa McCarthy đang hồi sinh.

Lời nói bắt đầu mọi chuyện và những gì được nói ra có tác dụng theo thời gian. Do đó thuật ngữ fake news rất đáng sợ khi Trump và các cộng sự viên liên tục sử dụng thuật ngữ này. Trump dùng nó như cái mũ chụp lên đầu những ai chỉ trích mình hay để bác bỏ những sự thật không thuận lợi cho ông ta.

Joseph Goebbels, bộ trưởng Bộ giác ngộ quần chúng và Tuyên truyền phát xít Đức của Hitler, cũng đã từng sử dụng từ ngữ lugenpresse (báo chí dối trá) cho cùng mục đích.

Việc Trump liên tục lặp lại thuật ngữ fake news đã khiến nhiều người Mỹ hiện nay không còn tin vào báo chí và truyền thông, ngay cả khi họ được truyền đạt thực tế và sự thật (thí dụ những kiến thức dựa trên khoa học và nghiên cứu). Họ chọn tin vào những gì muốn nghe hơn là nhìn vào sự thật.

Điểm qua những sự kiện đã và đang xảy ra kể từ ngày Trump nhậm chức, và nếu so sánh các điều kiện xã hội, kinh tế và chính trị giữa hai giai đoạn lịch sử thế giới, người ta có thể nói rằng, trong lãnh vực tuyên truyền, Trump vượt mặt Goebbels. Trong khi các chế độ độc tài luôn phải bưng bít thông tin, Trump lại mị dân thành công ở một quốc gia dân chủ, nơi người dân có quyền tự do truy tìm sự thật và đánh giá thông tin.  

Đối với Trump, cái được gọi là sự thật luôn có một sự thật thay thế khác (alternative truth). Do đó, chiến lược sẽ là: Tung thuyết âm mưu. Cáo buộc, cáo buộc và cáo buộc. Thế nào cũng có người tin. Một khi thông tin đã được tung ra, dù là nhảm nhí, sự nghi ngờ ít nhiều vẫn còn đó. Phải có lửa mới có khói. Người ta không thể xóa sạch tất cả. Trump và các cộng sự viên biết rất rõ điều này khi tấn công đối lập, báo chí và truyền thông.

Trong thời gian gần đây Trump đề cập đến Obamagate. Chuyện này khiến người ta liên tưởng đến Watergate, vụ tai tiếng năm 1974 với Richard Nixon là chính phạm. Trump quả quyết Obama cũng giống như vậy. Tham nhũng. Hình sự. Bất tài.  

Giữa đại dịch corona, Hoa Kỳ đang tiến dần đến cuộc bầu cử tổng thống vào ngày 3 tháng 11. Trump càng sốt ruột khi cuộc thăm dò cho biết mình đang mất dần thế thượng phong so với Biden, và ngay tại các tiểu bang dao động, Trump cũng không còn có thể kiểm soát các cử tri lớn tuổi vốn đã giúp ông ta thắng cử năm 2016. Sự chủ quan, thiếu hiểu biết và ngoan cố của Trump trước đại dịch đã khiến nước Mỹ dẫn đầu thế giới về số lượng người chết và bị nhiễm virus. Vì vậy, Obamagate phải là vật tế thần. Nó sẽ giúp Trump thoát tội tắc trách và thắng cử nhiệm kỳ mới. Nhất cử lưỡng tiện!

Khi người đàn ông quyền lực nhất thế giới nói về điều gì đó nhiều lần, cuối cùng nó cũng sẽ trở thành sự thật đối với nhiều người. Trump có thói quen thổi còi gọi chó. Nếu báo chí là fake news, truyền thông là the enemy of the people, WHO là tội đồ vì để đại dịch lan ra khắp thế giới, thì tiếng nói của tổng thống là hiệu lệnh cần phải lắng nghe.

Mặc dù hoàn toàn vô căn cứ và vu khống, những quả quyết của Trump về Obamagate khiến lòng hận thù và sự kỳ thị ngày càng công khai gia tăng trong xã hội Mỹ. Tấn công Obama là cố tình triệt hạ cái gai bị cho là đã thách đố sự thống trị của người da trắng thượng đẳng: Tổng thống người da đen.

Từ đây đến ngày bầu cử, chắc hẳn sẽ còn nhiều trò chính trị bẩn thỉu. Mọi việc sẽ tồi tệ hơn nữa trước khi sự tốt đẹp phục hồi. Đó là sự toàn vẹn của nền dân chủ và linh hồn của nước Mỹ.

Continue reading

Việt Nam là Việt Nam nào?

FB Trần Trung Đạo

Tiếng Dân

23-2-2019

Có ít nhất hai hay ba nước Việt Nam đang tồn tại trong nhận thức hay quan điểm tùy thuộc bạn là ai.

Thứ nhất, một “Cộng hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam”, gọi đúng là Cộng Sản Việt Nam.

Nước Việt Nam này tồn tại trong nhận thức của những người đang cai trị Việt Nam hay chấp nhận sự cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam. Đảng quan tâm đến việc duy trì quyền lực hơn là những nhu cầu hay hướng đi lâu dài của đất nước. Tương tự, những kẻ chấp nhận sự cai trị của đảng CS quan tâm đến quyền lợi bản thân và gia đình họ hơn nhu cầu và hướng đi của đất nước. “Thành phần phên dậu” này ngụy biện “hòa bình”, “ổn định” để phát triển nhưng thật sự chỉ là những kẻ bán chất xám cho đảng, cong lưng làm nô lệ cho đảng bất chấp sự chịu đựng triền miên của đất nước. Nhưng coi chừng, với vốn liếng kiến thức học được tại các trường đại học Đức, Pháp, Mỹ, những kẻ cơ hội này sẽ lớn tiếng rao giảng về dân chủ, tự do ngay sau khi cuộc cách mạng dân chủ thành công.

Continue reading

MỘT CƠN GIÓ BỤI

Tiếng Dân

Mạnh Kim

27-6-2017

Sử gia Trần Trọng Kim. Ảnh: internet

Lại thêm một quyển sử bị cấm phát hành. Lần này là “Một cơn gió bụi” của học giả Trần Trọng Kim. Không chỉ là “một cơn gió bụi”, hồi ký của Lệ Thần Trần Trọng Kim, một tượng đài văn hóa Việt Nam thế kỷ 20, thật ra là một “cơn bão” xét dưới góc độ kiểm duyệt hiện hành. Nó tiết lộ các chi tiết về “một góc đời thường” Hồ Chí Minh, về vai trò rất ít được biết của Võ Nguyên Giáp, về những ngày tranh giành quyền lực và triệt hạ nhau giữa Việt Minh với các đảng phái đối thủ mà Việt Minh có khi không ngần ngại dùng “mền trùm đầu rồi bắt đi mất tích”. Việt Minh, theo miêu tả trong “Một cơn gió bụi”, là tổ chức có thủ đoạn chính trị quỷ quyệt bậc nhất giai đoạn lịch sử thập niên 1940.

“Một cơn gió bụi” cũng cho thấy những chi tiết trong vấn đề xây dựng quan hệ Việt Minh và Trung Cộng (dẫn đến tình trạng “phức tạp” mà đến nay tiếp tục gánh chịu như một hậu quả lịch sử). “Một cơn gió bụi” nhìn lại một giai đoạn biến động tranh tối tranh sáng và nó cũng đúc kết vài nhận định. Bất luận những nhận định này có chủ quan hay không, dưới góc nhìn một chứng nhân lịch sử khả tín như cụ Trần, thì hồi ký “Một cơn gió bụi” cũng cần được đọc lại, không chỉ bằng nhãn quan lịch sử mà còn bằng lăng kính đương đại, để hiểu quá khứ ảnh hưởng đến hiện tại như thế nào, và cũng để thấy một nghịch lý nực cười rằng, đôi khi giữa quá khứ với hiện tại không hề tồn tại khoảng cách hay chiều dài thời gian như một yếu tố thường dẫn đến khác biệt hoặc thay đổi, khi nói đến cái gọi là “bản chất”.

Continue reading

Đồng Tâm và Dân Trí

Tiếng Dân

Thạch Đạt Lang

24-6-2017

Dân trí và Đồng Tâm. Nguồn: internet

Năm 2004 về thăm Việt Nam, tôi gặp cô cháu gái tốt nghiệp bác sĩ tại đại học Y khoa năm 1998, đang làm việc ở bệnh viện Sài gòn. Trong bữa ăn tối tại một nhà hàng trên đường Hai Bà Trưng, thấy tôi chăm chú lắng nghe truyền hình đang nói về vấn đề người dân thành phố ở một vài quận phải sử dụng nước bị ô nhiễm để sinh hoạt, cô cháu bác sĩ của tôi nói: “Chính phủ đang khuyến khích người dân sử dụng nước sạch đó chú”.

Câu nói khiến tôi quay lại nhìn đứa cháu của mình. Nếu câu nói phát xuất từ một người nông dân hoặc một kẻ ít học thì chẳng có gì đáng nói hay phải tranh luận. Đằng này câu nói do một bác sĩ được đào tạo 6 năm từ một trường y khoa chính thống, thuộc giới trí thức phát ra, khiến tôi thật sự ngạc nhiên và cảm thấy hơi buồn lòng. Tôi hỏi lại:

– Cháu nghĩ sao về chuyện chính phủ khuyến khích người dân sử dụng nước sạch?

Continue reading

ĐỐM LỬA ĐỒNG TÂM

Tiếng Dân

22/06/2017

LỆNH KHỞI TỐ VỤ ÁN ĐỒNG TÂM: ĐÒN ĐÁNH GIẬP ĐẦU RẮN

Phạm Đình Trọng

22-6-2017

Chút lòng tin cuối cùng còn sót lại, nay đã không còn. Ảnh: internet

Quyền lực của nhà nước bình thường đã đầy sức mạnh. Một nhà nước tham nhũng, ngoài sức mạnh quyền lực còn có sức mạnh đồng tiền và sức mạnh của những thế lực ngầm mafia liên kết với nhau. Sức mạnh đó là vô cùng khủng khiếp. Sức mạnh khủng khiếp của quyền lực nhà nước tham nhũng như cơn bão lốc giúp những nhóm lợi ích thổi bay những người nông dân chân chất hiền lành khỏi mảnh đất ngàn đời của họ, để nhóm lợi ích cướp trắng mảnh đất là nguồn sống hiện tại, là quá khứ xương máu, mồ mả ông bà tổ tiên, là sự bảo đảm cho tương lai bền vững của những người nông dân sống nhờ đất, chết về đất.

Với sức mạnh khủng khiếp đó, những nhóm lợi ích dân sự đã nuốt chửng hàng trăm hecta đất màu mỡ là loại đất nông nghiệp cho năng suất cao nhất ở Văn Giang, Hưng Yên, ở Dương Nội, Hà Nội, ở Từ Sơn, Bắc Ninh…

Continue reading

Bình luận vụ bắt giữ, truy nã ở Nghệ An, Hà Tĩnh

16 tháng 5 2017

BBC

Một luật gia ở Hà Nội bình luận với BBC sau việc công an Việt Nam bắt một nhà hoạt động, truy nã hai người khác vì ‘vi phạm pháp luật’.

Hai nhà hoạt động Bạch Hồng Quyền (trái) và Hoàng Đức Bình (phải) (Ảnh: FB Hoang Binh)

Hôm 15/5, báo Nghệ An đưa tin bắt giữ ‘phản động’ Hoàng Đức Bình và đăng lệnh bắt giữ ký ngày 13/5, theo đó cáo buộc ông vi phạm điều 257, 258 Bộ luật Hình sự về tội ‘Chống người thi hành công vụ; lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước; quyền lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân’.

Công an tỉnh Nghệ An cũng đang truy nã ông Thái Văn Dung, còn công an tỉnh Hà Tĩnh đang truy nã ông Bạch Hồng Quyền.

Theo báo Công an Nhân dân, ông Hoàng Đức Bình, 34 tuổi, “đã cấu kết với nhiều đối tượng lợi dụng sự cố ô nhiễm môi trường biển tại các tỉnh miền Trung để kích động các linh mục cực đoan và quần chúng tổ chức các cuộc tuần hành, biểu tình phản đối Formosa ở Nghệ An và Hà Tĩnh”.

Continue reading

Bản Tường Trình của Linh mục J.B. Nguyễn Đình Thục V/v công an bắt người trái phép ngày 15/5/2017

Thanh Niên Công Giáo

Tôi là linh mục JB. Nguyễn Đình Thục, Quản xứ Song Ngọc, thuộc xã Quỳnh Ngọc, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Sáng hôm qua ngày 15 tháng 5 năm 2017, tôi cùng một số anh chị em đi công việc.

Lúc 9h30 sáng, khi đến đoạn đường thuộc thôn 4 xã Diễn An, Huyện Diễn Châu thì gặp cảnh sát giao thông ra tín hiệu dừng xe. Nhận được tín hiêu, lái xe đã tắt máy xuống xe để làm việc.

Trong khi lái xe đang làm việc với cảnh sát giao thông, thì một đoàn rất đông người gồm cả thường phục và sắc phục công an đột nhiên xuất hiện, giật cửa xe và ập vào thô bạo kéo một người đang ngồi trong xe ô tô của tôi là anh Hoàng Đức Bình ra khỏi xe và đem đi mất mà không nói một lời.

Continue reading

NHỮNG GÌ ĐÁNG SỢ HƠN CÁI CHẾT?

Facebook Thu Ngoc Dinh

Tác giả: Vũ Thạch

(Nhân đọc tin hàng trăm người chết tại một thôn Phước Thiện, Quảng Ngãi với 90% do bị ung thư, xin gởi lại quí bạn đọc bài sau đây).

“Chết diễm phúc phải là chết già, trên giường, và có người chung quanh khóc ầm ĩ”.

Ít nhất đó là hình ảnh hầu hết người Việt chúng ta được dậy từ thuở nhỏ. Hơn thế nữa, chúng ta còn nghĩ hình ảnh “chết lý tưởng”, “chết êm ả” đó cũng là ước muốn chung của loài người. Chí ít cũng bao gồm mọi người thuộc văn hóa Đông phương.

Nhưng thật thế không?

Có ngay thí dụ: Một trong những điều giới võ sĩ đạo Nhật sợ nhất là phải chết già, chết trên giường. Họ tha thiết cầu phật khấn thần để đừng phải chết như vậy. Cảnh một samurai lưng còng, chân tay run rẩy, không cử động được theo ý muốn, ngay cả đi đứng cũng phải cậy dựa vào người khác là cơn ác mộng đối với họ. Rõ ràng viễn cảnh trở nên “vô dụng” đối với họ đáng lo hơn cái chết.

Continue reading

%d bloggers like this: