Archive for May, 2013

Theo Mỹ mất đảng, theo Tàu mất nước

Theo Mỹ mất đảng, theo Tàu mất nước
Trần Văn Minh
Ngày 07/05/2013
Việt Nam là một nước nhỏ và bị kẹp giữa hai thế lực quốc tế là Tàu và Mỹ. Ngày nay, Việt Nam còn đối diện với chủ nghĩa bành trướng Trung cộng đang thực thi ‘giấc mơ Trung Quốc’, viễn ảnh bị thôn tính lại một lần nữa xuất hiện trên đầu đất nước VN. Ở hoàn cảnh này, đcsVN phải đứng trước một sự lựa chọn khó khăn nhất vì giải pháp chọn lựa nào cũng đem tới bất lợi cho họ: theo Mỹ thì mất đảng, theo Tàu thì mất nước.
Nếu tự nhận theo Tàu thì đcs khó giải thích vì chẳng khác nào tự khoác lên mình nhãn hiệu bán nước, và sớm muộn cũng sẽ bị dân chúng VN đứng lên lật đổ. Nếu theo Mỹ thì phải từ bỏ độc tài cs, thực thi cải tổ chính trị và như thế là mất đảng. Đối với đảng viên, mất đảng là mất tất cả: những kẻ phạm tội trong quá khứ sẽ phải đối diện với pháp luật; những kẻ có ưu thế, quyền chức trong xã hội sẽ phải chứng tỏ khả năng của mình, một điều mà họ không có vì chức vụ đều đến từ móc nối hay quan hệ, và hậu quả dẫn tới là những ưu đãi đang hưởng sẽ phải chấm dứt.
Cuối cùng đcsVN cũng bắt buộc phải đi tới quyết định, giống như sự lựa chọn ‘theo Tàu’ của họ ngay sau khi nhìn thấy Liên Xô sụp đổ. Nếu đặt tất cả các điểm lợi hại lên bàn cân, cộng với hằng số bất di bất dịch là quyền lợi ích kỷ của đcsVN, thì chắc chắn theo Tàu là con đường phải chọn; vì sự tồn vong của đất nước không phải là ưu tiên tối thượng và vấn đề áy náy lương tâm đối với đcsVN.
ĐcsVN đã chọn con đường theo Tàu nhưng phải che dấu bộ mặt bán nước. Để thực hiện điều này thì cần phải dập tắt tinh thần chống ngoại xâm của người dân VN, bằng cách đàn áp tối đa tất cả những ai dám bàn tới chuyện Tàu cộng xâm lược, và đồng thời tuyên truyền, tạo tin rối để chứng tỏ nhà cầm quyền cũng có quyết tâm chống ngoại xâm.

Continue reading

Công cuộc đấu tranh đang tiến lên bước mới: từ xin-cho tới đòi hỏi

Công cuộc đấu tranh đang tiến lên bước mới: từ xin-cho tới đòi hỏi
Trần Văn Minh
Ngày 30/04/2013
Tranh đấu cho Việt Nam tự do là một tiến trình nhiều bước, giống như bất cứ cuộc chiến tranh quân sự nào. Chỉ có điều khác biệt là trận chiến này mang hình thức bất bạo động mà vũ khí là các phương tiện dân sự như biểu tình, tẩy chay, tự thiêu… Điểm đến cuối cùng của trận chiến bao giờ cũng là một cuộc thư hùng mang tính quyết định khi thực lực của lực lượng dân chủ đã ngang ngửa hay chiếm ưu thế. Để có thể thắng chế độ độc tài cs thì rõ ràng là lực lượng dân chủ phải có thực lực, điều chỉ có được với công sức xây dựng cộng với thời gian.
Nhìn vào hoàn cảnh đấu tranh dân chủ cho Việt Nam tới ngày hôm nay, sự quyết tâm, kiên cường của lực lượng dân chủ với sự góp sức của thời thế đã tạo điều kiện để phong trào dân chủ khởi đi những bước chân mạnh mẽ. Dấu hiệu của bước đi đó rất rõ ràng qua sự chuyển mình từ tư thế xin-cho sang tư thế đòi hỏi.
Dưới chế độ toàn trị như Việt Nam, những gì nhà nước cho phép thì người dân mới được quyền làm. Từ quy định này mà nảy sinh ra cơ chế xin-cho được áp dụng trong mọi lãnh vực hành chính. Đây là một quy định vô cùng quái gở của một nhà cầm quyền, nhưng nó đã ngự trị trên đầu người dân hàng mấy chục năm nay với mục đích biến người dân thành đàn cừu ngoan ngoãn. Người dân bị cướp nhà, cướp đất cũng không dám ‘đòi’ hay chống lại mà chỉ dám ‘xin’ lại mảnh đất nhỏ để sống; bị bắt oan cũng phải van xin khoan hồng bằng cách nhận những tội mà mình không làm; bị tước đoạt các quyền làm người cũng phải cung kính ‘kiến nghị’ để ‘xin’ lại… Nhà cầm quyền csVN muốn người dân phải tuân thủ luật xin-cho để mãi mãi làm chủ nhân ông của 90 triệu nô lệ! Nhưng ngày nay, cơ chế này đang bắt đầu bị trốc gốc do người dân đã tỉnh ngộ.

Continue reading

%d bloggers like this: