Phương Uyên là hy vọng cho tương lai Việt Nam

Phương Uyên là hy vọng cho tương lai Việt Nam

Việc công an CSVN bắt giữ Phương Uyên một cách mờ ám và bất ngờ đã lộ ra và tạo nên làn sóng phẫn nộ khắp nơi trên thế giới. Nhưng với bản chất cố chấp, CSVN sẽ không bao giờ nhượng bộ trước lẽ phải mà sẽ tìm cách bôi nhọ Phương Uyên với những bằng chứng giả, hay dùng nhục hình, đe dọa để Phương Uyên nhận tội, như một phiên bản quen thuộc để chứng minh với thế giới rằng họ bắt đúng người và kết án đúng tội. Rồi cuối cùng, nhà cầm quyền sẽ tuyên bố chiến thắng.

Đây là câu chuyện chẳng lạ gì ở bất cứ xứ độc tài nào trên thế giới vì chủ trương của họ bao giờ cũng là không chấp nhận ý kiến đối lập.

Tuy nhiên, sự việc Phương Uyên không chỉ là tin xấu, một ván bài thua. Hãy thử xem xét khía cạnh tích cực của câu chuyện dưới lăng kính tiến trình đấu tranh dân chủ.

  1. Giới trẻ đã nhập cuộc vào công cuộc đấu tranh dân chủ: Khởi đầu những nhà đấu tranh ở Việt Nam thường ở lứa tuổi của những thế hệ trước năm 1975, nhưng tới ngày nay, thế hệ sau 75 bắt đầu tiếp nối, với Phương Uyên là trẻ nhất, 20 tuổi. Đây là điều đáng mừng cho tương lai Việt Nam và chứng tỏ những cố gắng ru ngủ giới trẻ trong nhồi sọ, ăn chơi, hưởng thụ của ĐCSVN đã thất bại. Tuổi trẻ ngày nay đã ý thức được trách nhiệm với quê hương đất nước và dám đứng lên thách đố quyền lực của ĐCSVN. Với sự phổ biến của các phương tiện liên lạc internet, sự bưng bít thông tin trở nên vô hiệu và sự thật về bộ mặt thật của chế độ đã lộ rõ. Câu chuyện Phương Uyên chỉ là biểu hiện nỗi bất mãn của toàn thể giới trẻ VN và hẳn còn rất nhiều Phương Uyên khác đang chờ cơ hội đứng lên thể hiện lòng yêu nước.
  2. Tuổi trẻ là niềm hy vọng thay đổi xã hội: ĐCSVN là một nhà độc tài chuyên nghiệp nên hiểu rất rõ sự nguy hiểm của tuổi trẻ vì tuổi trẻ gan dạ, không sợ chết, dám thực hiện bước khai phá thoát khỏi cái cũ để thay đổi trật tự xã hội, và thực tế đã cho thấy đa số các cuộc cách mạng lật đổ độc tài trên thế giới đều do giới trẻ chủ động. Số lượng tuổi trẻ rất lớn của Việt Nam hiện nay là niềm hy vọng cho đất nước và cũng là mối lo ngại thường xuyên cho ĐCSVN.
  3. Hiệu ứng bật ngược từ vụ bắt giữ Phương Uyên: Khi đứng trước cục diện một kẻ mạnh áp chế kẻ yếu thì tâm lý thông thường của người ta là có cảm giác tội nghiệp, thương tình hay cảm thông đối với kẻ yếu. Chuyện Phương Uyên là điển hình trường hợp kẻ mạnh là nhà cầm quyền đã giở mọi thủ đoạn bẩn thỉu để triệt hạ một đối thủ yếu đuối. Nhưng kết quả đã không như họ mong muốn, bà con ta nhất tề tin tưởng sự trong sáng của Phương Uyên và càng khinh bỉ bản chất hèn hạ của chế độ. Đối với giới trẻ, hành động này của nhà cầm quyền càng nung nóng tinh thần chống giặc Tàu và nhà cầm quyền CSVN.

Công cuộc tranh đấu lật đổ ĐCSVN là một bước đường dài và bắt buộc phải có tổn thất. Đối với hình thức tranh đấu bất bạo động hay còn được gọi tranh đấu dân sự thì tù tội là chuyện khó tránh khỏi. Để đổi lấy sự hy sinh của Phương Uyên, phong trào đấu tranh phải tìm cách đánh trả để sự bắt bớ này trở thành bàn thắng, để nhà cầm quyền biết rằng sự ra đi của họ là chuyện chắc chắn sẽ xảy ra, nếu họ bắt bớ hay đàn áp càng dữ dội thì sẽ chỉ làm cho ngày tháng tồn tại của họ càng rút ngắn lại.

Nhưng đánh trả bằng cách nào?

  • Rũ bỏ tâm lý của kẻ dưới, không van xin tha tội, không yêu cầu lòng rộng lượng, không kêu gọi lương tâm của giới chức cầm quyền vì tất cả đều chỉ là cá mè một lứa, mà điển hình là không nên kiến nghị, thỉnh nguyện mà bắt nhà cầm quyền phải trả lời về hành động bắt Phương Uyên một cách sai trái, bắt người chống giặc Tàu.
  • Phải đối đầu trong tư thế của kẻ có quyền. Chính nhà cầm quyền phải xin dân chứ không phải dân xin nhà cầm quyền. Hãy hành xử như một người công dân ở xứ dân chủ với mọi thứ quyền dân sự và xem công việc của nhà cầm quyền là bảo vệ cho người dân thực thi các quyền này.
  • Phải nối gót, hỗ trợ, lôi kéo thêm người vào công cuộc đấu tranh cho Phương Uyên. Một số việc làm cụ thể có thể như việc lên tiếng ủng hộ Phương Uyên qua các phương tiện truyền thông, báo chí hay internet. Viết bài, lên tiếng phản công lại chiến dịch tuyên truyền bôi nhọ của nhà cầm quyền. Quảng bá hành vi chống giặc Tàu của PU tại các trường đại học.
  • Thành lập các nhóm bạn ‘yểm trợ Phương Uyên’ trên diễn đàn trang mạng xã hội như Facebook để chia sẻ tâm tình về chuyện Phương Uyên hay đẩy mạnh phong trào chống giặc Tàu. Trong vấn đề kết hợp hoạt động đối kháng thời nay, nên tránh việc thành lập các tổ chức theo kiểu cổ, tức tổ chức nhân sự trước khi lên kế hoạch hành động, mà nên liên lạc qua mạng lưới điện toán về một chủ đề đấu tranh để tìm nhân sự có cùng quan điểm, kiểu tổ chức này không gắn kết theo cơ cấu mà theo chủ đề. Với phương cách này, các thành viên không cần biết mặt nhau mà vẫn có thể hoạt động, mọi người quy tụ chỉ vì chia sẻ chung một chí hướng. Điều nên lưu ý thứ hai là nhắm vào mục tiêu trong tầm tay, chẳng hạn như chia sẻ với Phương Uyên hay phản công lại sự kết án vội vã và bôi nhọ của công an tỉnh Long An.
  • Nếu các nhóm ‘ảo’ đã lên tới con số hàng chục ngàn thì mới nên nghĩ tới hành động có tầm mức lớn hơn như kêu gọi sự góp tay của mọi thành phần trong xã hội như công nhân, nông dân, học sinh, tôn giáo trong các chiến dịch tẩy chay, bất hợp tác; như kêu gọi sinh viên các trường đại học nghỉ học một ngày.
  • Học hỏi thêm về kiến thức đấu tranh dân sự để tự trang bị cho mình những kỹ thuật đấu tranh tinh vi để tránh tổn thất cho mọi thành viên. Cuộc chiến với vũ khí dân sự cũng không khác quân sự, phải sáng tạo, có kế hoạch, tiến độ từng bước một. Không cuộc chiến lật đổ một nhà độc tài nào xảy ra trong một ngày. Hiện nay hình thức đấu tranh bất bạo động ở Việt Nam chưa được phổ biến nên chưa thấy có một cuộc phản kháng lớn lao nào. Tuy nhiên những sự việc riêng lẻ xảy ra gần đây cho Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Việt Khang, Anh Bình hay Phương Uyên đã chứng tỏ những tấm lòng yêu nước trong quần chúng vẫn chưa bị dập tắt, hay nói cách khác, nhân sự yêu nước đã sẵn sàng, có thiếu chăng là một kế hoạch hay phương cách hành động.

Sau thời gian dài với nhiều hy vọng tin tưởng vào chính sách đổi mới của ĐCSVN sẽ đưa đất nước tới phồn vinh và dân chúng được ấm no, nhưng thực tế là mọi sự phát triển đều đi ngược chiều. Dân Việt không nên tiếp tục đặt hy vọng vào ĐCSVN nữa mà phải dứt khoát đứng lên nắm lấy vận mệnh của chính mình.

Người dân Việt phải tự xây dựng cuộc sống ấm no cho chính mình. Người dân là chủ đất nước chứ không phải ĐCSVN. Nhận thức rõ điều này chính là nắm vai trò chủ động trong việc đánh đổ cái sai trái mà cái sai trái lớn nhất cuối cùng chính là ĐCSVN.

Những người can đảm dám đứng lên thách đố điều sai trái như Phương Uyên mới chính là hy vọng cho tương lai Việt Nam chứ không phải ĐCSVN.

%d bloggers like this: