Archive for August, 2012

Cách mạng phải có tổ chức

Cách mạng phải có tổ chức

Hugo Dixon * Trần Quốc Việt (Danlambao)

Hãy bắt đầu từ nguyên tắc căn bản nhất: Không có phong trào nào có thể lật đổ nổi chế độ vững như bàn thạch trừ phi phong trào có chiến lược. Chiến lược này nhất thiết đòi hỏi phải phân tích một cách hệ thống những điểm yếu của đối phương, vạch ra kế hoạch làm đối phương suy yếu dần, đồng thời đoán trước cuộc đấu tranh có thể diễn ra theo chiều hướng nàoĐể hình thành được chiến lược như thế, phong trào cần có sự lãnh đạo. Và để theo đuổi chiến lược như thế qua những thời kỳ khó khăn trong tương lai – khi những cuộc biểu tình bất bạo động có thể bị đáp lại bằng bạo lực – phong trào phải cần có sự đoàn kết.

*

Phải chăng có thể là những nhà lãnh đạo cuộc nổi dậy được đánh giá quá cao? Theo sau Mùa Xuân Ả Rập, phong trào Chiếm Phố Wall, và những cuộc vùng lên khác của dân chúng trên khắp thế giới chống lại các chế độ độc tài và thối nát, các nhà phân tích địa chính trị đang hỏi những câu hỏi cơ bản về ý nghĩa của sự lãnh đạo trong các cuộc đấu tranh như thế. Loại lãnh đạo nào cần thiết trong các cuộc nổi dậy bất bạo động? Và trong thời đại số này, phải chăng những cuộc nổi dậy cũng phải cần có người lãnh đạo?

Continue reading

Cẩm-nang dành cho những dân-tộc muốn loại bỏ những nhà độc-tài của họ

Cẩm-nang  dành cho những dân-tộc muốn loại bỏ những nhà độc-tài của họ

Sách bỏ túi cho một mùa xuân Ả-rập. – Nguyên tác: Kidi Bebey et Alex Ndiaye

Để loại bỏ nhà độc tài của họ, nguyên tắc đầu tiên là chỉ trông cậy vào chính mình.

1/- Nhất là, chẳng nên tin là những nước Tây Phương sẽ đến giúp đỡ quý vị. Trước hết, hãy làm việc đã, chỉ chính khi đó họ mới nhớ đến tính phổ-quát của những ‘nguyên-lý dân chủ’ nổi tiếng.

2/- Điều thứ hai, không cần thiết phải có một nhân-vật của trời cho, thông thường họ sẽ làm quý vị thất vọng và chiếm giữ mọi quyền hành từ cơ hội đầu tiên. Làm một cuộc cách mạng không lãnh tụ, không có gương mặt nào khác hơn là nhân dân. Làm điều này để được hưởng sự kết-hợp của quân nhân và lôi kéo sự hiếu kỳ của dư luận quốc-tế. Continue reading

198 Methods of Non Violent Action

198 Methods of Non Violent Action

Về Đấu Tranh Bất Bạo Động Chiến Lược: Suy Nghĩ Về Những Nguyên Tắc Cơ Bản

Về đấu tranh bất bạo động – Chiến lược

SỢ HÃI

SỢ HÃI

Không sợ hãi có thể là một tính bẩm sinh, nhưng có lẽ quý hơn nữa là lòng can đảm có được nhờ nỗ lực, lòng can đảm đến từ việc vun trồng tập quán từ chối để cho sợ hãi quyết định hành động của mình, lòng can đảm có thể được mô tả như là “sự trang nhã trước áp lực”– một sự trang nhã liên tục được đổi mới dù bị áp lực khắc nghiệt và dai dẳng.

–Aung San Suu Kyi

Sợ đau đớn về thể xác là một cảm xúc mà con người ai ai cũng có kinh nghiệm trong đời sống của mình. Trong lúc tần số và cường độ của cảm xúc này biến đổi thì tác dụng của nó đối với trí óc và hành vi của chúng ta cũng biến đổi. Một lí do chính yếu bắt người ta tuân phục một bạo chúa là sự sợ hãi những trừng phạt vì bất tuân. Sợ đau đớn thể xác là sự sợ hãi có tầm mức lớn hơn sự sợ hãi mất việc làm hay mất hưu liễm do chính quyền cung cấp. Sợ chết là một sự sợ hãi bẩm sinh chỉ có thể quên đi được bởi những người được thúc đẩy bởi bản năng làm mẹ luôn che chở cho con bất kì nguy hiểm nào xảy ra. Điều mà một vài người không hiểu được là sợ hãi là một phản ứng thông thường đối với một sự đe doạ cảm nhận được. Đó là một phản ứng được di truyền cài vào bộ óc của chúng ta để bảo vệ chúng ta chống lại hay giúp chúng ta sống còn trước những đe doạ đến tính mạng. Sợ hãi là một phản ứng theo bản năng của tất cả mọi loài vật đối với đe doạ, không được gắn liền với một giá trị luân lí nào cả. Sợ hãi không có gì phải đáng xấu hổ cả.

Continue reading

Cuộc cách mạng của Sợ Hãi – Kẻ gieo rắc sợ hãi cũng biết sợ hãi

Cuộc cách mạng của Sợ Hãi – Kẻ gieo rắc sợ hãi cũng biết sợ hãi

Vũ Đông Hà

Ai là kẻ sợ đối diện với cánh cửa nhà tù nhất?: Những tên cai ngục.

Ngày 4 tháng 6 năm 1989, quảng trường Thiên An Môn nhuộm máu. Quân đội và xe tăng được lệnh của lãnh đạo đảng CSTQ xả súng vào quần chúng. Trong suốt gần 7 tuần lễ trước đó, bắt đầu từ 15 tháng 4, nửa triệu người dân Trung Hoa, phần lớn là sinh viên, đã vượt qua sợ hãi để làm người tự do đúng nghĩa tại quảng trường có hình chân dung vĩ đại của Mao. Cả ngàn thanh niên thiếu nữ đã chết. Họ đã thắng nỗi sợ hãi nhưng bị dẹp tan trong máu và nước mắt vì một điều đơn giản: họ đã đẩy một guồng máy cai trị tàn ác vào vị trí đường cùng khi thiểu số lãnh đạo và tập đoàn thừa hành của guồng máy ấy chưa biết sợ; vẫn còn những cái đầu điên cuồng tuân lệnh và những ngón tay chưa biết run bấm vào cò súng.

Cuộc cách mạng của sợ hãi không chỉ là một cuộc cách mạng một chiều: làm người dân hết sợ. Nó còn cần được thực hiện theo một tiến trình khôn ngoan, có lượng giá để từng bước: làm cho độc tài bắt đầu biết lo; chùn bước chùng tay; hãi sợ; và cuối cùng là đầu hàng.

Continue reading

Xu hướng chính trị ở Việt Nam ra sao?

Xu hướng chính trị ở Việt Nam ra sao?

Lê Quỳnh

Nguồn: BBCVietnamese.com, London

Tin ngày 23 tháng 5, 2012

Bốn nhà nghiên cứu về Việt Nam nói với BBC nhận định của họ về chính trị Việt Nam và viễn cảnh có dân chủ hóa hay không.

Điểm tham chiếu cho cuộc trao đổi qua email là một tiểu luận đăng trên Tạp chí Dân chủ (Journal of Democracy) số tháng Tư 2012, của Tiến sĩ người Anh Martin Gainsborough.

Đây là một trong vài nghiên cứu hiếm hoi gần đây của người nước ngoài tìm cách giải thích vì sao nền chính trị “không ưa các giá trị tự do” tồn tại ở cả ba nước Lào, Campuchia và Việt Nam.

Ba quốc gia này dù khác nhau nhưng cũng lại có nhiều điểm chung, theo ông Gainsborough, người từng có thời gian dài làm nghiên cứu thực địa tại Việt Nam.

Continue reading

%d bloggers like this: